27/07/2026
Con đã từng nghĩ hạnh phúc là một điều gì rất lớn.
Là đủ đầy.
Là thành công.
Là có được tất cả những điều mình từng mơ.
Rồi có những ngày, con chỉ ngồi rất lâu để nhớ một cái ôm. Con mới hiểu, hạnh phúc chưa bao giờ ở quá xa, nó từng ở ngay trong vòng tay mẹ.
Lạ thật. Khi còn mẹ, mình không bao giờ đếm những lần được ôm, cũng chẳng ai nghĩ sẽ có một ngày phải sống bằng ký ức về một cái ôm. Chỉ đến khi không còn nữa, mới biết có những điều bình thường đến mức mình quên mất đó là hạnh phúc.
Có lẽ, trên đời này chẳng có nơi nào bình yên hơn lòng mẹ. Đó là nơi mình không cần phải giỏi giang, không cần phải mạnh mẽ, không cần phải gồng mình để trở thành một người lớn. Chỉ cần là con. Chỉ cần được mẹ ôm một chút thôi, mọi mệt mỏi dường như cũng biết im lặng.
Người ta vẫn thường chúc nhau thật nhiều sức khỏe, thật nhiều tiền bạc, thật nhiều may mắn. Còn con... Con chỉ mong những ai vẫn còn mẹ, đừng xem những cái ôm là điều quá đỗi bình thường.
Bởi sẽ có một ngày, điều mình nhớ nhất không phải là mẹ đã cho mình bao nhiêu, mà là cảm giác được ở trong vòng tay của mẹ.
Một cảm giác tưởng như rất nhỏ. Nhưng đủ để trở thành nỗi nhớ lớn nhất của một đời người.
Mẹ ơi... Con nhớ mẹ.
------------------
Làm người ở lại, chưa bao giờ là dễ dàng. Nếu hôm nay bạn nhớ ai đó có thể họ cũng đang nhớ bạn, theo một cách riêng nào đó…
Gửi đến bạn, thật nhiều yêu thương…