27/08/2026
Sáng nay, khi dừng chân bên trạm xăng, tôi chợt nghĩ về chiếc bình xăng nhỏ bé của chiếc xe. Nó chỉ chứa được một lượng nhiên liệu nhất định, hết rồi phải đổ đầy.
Mọi thứ con người tạo ra đều vậy – giới hạn, hữu hạn, cần được tiếp thêm để vận hành.
Nhưng mẹ Trái Đất thì khác. Từ thuở xa xưa, khi con người còn thưa thớt, mẹ đã dang rộng vòng tay ôm lấy tất cả. Dù bao nhiêu sinh linh, mẹ vẫn chứa đựng, vẫn che chở, vẫn nuôi dưỡng. Thiên nhiên có sức chứa kỳ diệu, luôn rộng mở và bao dung.
Trái tim con người, tôi nghĩ, cũng giống như mẹ Trái Đất. Ban đầu, nó chỉ đủ chỗ cho một vài người thân yêu. Nhưng qua thời gian, qua những trải nghiệm vui buồn, trái tim dần mở rộng.
Mỗi nỗi đau, mỗi niềm vui, mỗi lần gặp gỡ hay chia ly đều như một nhịp đập giúp trái tim lớn lên, chứa đựng được nhiều hơn. Tình yêu, sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn – tất cả làm trái tim trở nên sâu sắc, rộng rãi, sẵn sàng ôm lấy cả thế giới.
Trong sự tĩnh lặng, tôi thấy, khi lòng mở, trái tim sẽ bao dung. Và như mẹ Trái Đất, trái tim tôi, trái tim mỗi chúng ta, có thể học cách chứa đựng nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, để sống một đời trọn vẹn và ngọt ngào.
23.10.25
Nhật Linh
P/s: Bài này viết từ năm 2025, nay đọc lại cảm xúc vẫn như vậy .....