29/07/2026
ĐỌC & SUY NGẪM
Đời người là không đủ cho một môn học, nhất là môn Võ Học, bởi vì nó không có Trường lớp chính quy. Mỗi người học một vài đường quyền, năm bẩy đòn thế ra làm Võ Sư. Họ nói đủ thứ trên đời - nào là học võ để tự vệ - học võ để phòng thân. Rốt cuộc họ dạy cách đấm đá để mưu cầu danh lợi theo cách nghĩ của họ. Và thế là xong .
Từ đời này qua đời khác , sự truyền bá Võ thuật theo cách này đã làm thui chột một môn học mà đáng lẽ nó phải được làm sáng tỏ bởi khoa học theo như cách của người Nhật (Nhu Đạo) và người Hàn (Thái cực Đạo) đã làm. Người VN cũng làm theo nhưng thật là tệ hại bởi cách suy diễn của mình. Lấy sự thắng thua của võ đài làm thước đo hay dở cho từng môn võ và hướng tới một loại võ mang tính đặc thù thể thao này, mà quên rằng tất cả đòn thế trên võ đài đều được sản sinh từ các loại võ truyền thống của Việt Nam. Rất tiếc là Long phi Thanh không có cơ hội để chứng minh với mọi người. Điều tôi muốn nói với mọi người là: Võ thuật không phải là đánh đấm và tuổi trẻ ngày nay cần được giáo dục rằng: Võ thuật không phải là đánh nhau.
Cùng nhìn lại lịch sử loài người để hiểu được nguồn gốc của Võ thuật. Võ thuật không tự nhiên mà sinh ra. Nó được sinh ra dựa trên một bản năng mạnh mẽ của con người, đó là bảo vệ bản thân thoát khỏi nguy hiểm. Nói một cách đơn giản là để duy trì tính mạng. Tổ tiên của chúng ta sống trong một xã hội đầy rẫy những bất trắc và luôn bị bao vây bởi kẻ thù. Họ thường xuyên phải tranh đấu để có được cái ăn, để duy trì lãnh thổ và sự sống. Do đó Võ thuật sinh ra là để chiến đấu. Trước khi có các loại Binh khí hay Vũ khí hiện đại được tạo ra thì cơ thể chính là thứ vũ khí duy nhất và tốt nhất con người có thể sử dụng!
Vận dụng một cách thông minh những bộ phận trên cơ thể mà Tổ tiên ta đã sáng tạo ra các tư thế để tấn công vào những điểm yếu của đối thủ trong những trường hợp phải giao tranh. Do đặc điểm của địa lý, trình độ phát triển và mục đích chiến đấu khác nhau nên đã có sự đa dạng về các môn phái…
(Còn tiếp)