17/01/2026
Khi có người chỉ chụp một cung tử vi dúi vào tay Qua, bắt Qua phải bói cho họ, Qua chợt thấy cái dáng dấp khốn khổ của Chí Phèo khi hắn đòi làm người lương thiện, hay cái điệu bộ gấp gáp của Xuân tóc đỏ trước món hời. Họ khát khao một câu trả lời chắc nịch như cục gạch, một lối thoát rõ ràng như đường cày, để khỏi phải vật vã với cái mớ bòng b**g gọi là số phận. Nhưng đời nào có đơn giản thế!
Đời người ta, nó chẳng phải một mảnh vườn nhỏ có thể nhìn là hết. Nó là cả một khu rừng âm u, nơi cây này đan vào cây kia, rễ nọ quấn lấy rễ kia. Cái cung Mệnh họ hỏi, ví như một gốc cây. Nhìn gốc ấy to, vững, tưởng là cây đại thụ. Nhưng nào đã biết, rễ nó đang mục ruỗng vì cung Điền ẩm thấp, thân nó đang oằn vì cung Quan gió bão, ngọn nó chẳng thể vươn cao vì cung Phúc không có ánh mặt trời. Lưu Quang Vũ có lần viết đại ý, số phận mỗi người là một vở kịch mà họ vừa là diễn viên, vừa là đạo diễn bất đắc dĩ. Chỉ đọc một trang duy nhất, làm sao hiểu được mạch truyện, làm sao biết được hồi kết?
Họ tưởng mình khôn, tách được cái phần họ quan tâm ra khỏi cái tổng thể rối rắm. Như anh thợ máy chỉ nhìn vào cái bu-gi mà phán cả chiếc xe, như ông lang chỉ bắt mạch cổ tay mà đoán bệnh trong xương tủy. Cái sự phú quý trong cung Tài Bạch kia, nếu không có cung Phúc Đức làm nền, thì cũng chỉ là đống vàng trên cát, một trận lụt là trôi sạch. Cái ánh sáng trong cung Quan Lộc kia, nếu bị cung Tật Ách phủ một lớp mây mù, thì cũng tắt lịm, để lại một bầu trời đen đặc nỗi thất vọng. Như Nam Cao từng day dứt về những số phận bị cái đói, cái nghèo bóp méo, thì ở đây, chính cái nhìn phiến diện ấy đang bóp méo hiểu biết về chính mình.
Kẻ chỉ xem một cung, họ như đang đứng trong căn phòng tối, họ chĩa đèn pin vào một góc và tuyên bố đã thấy rõ cả căn phòng. Họ không biết rằng, trong bóng tối kia, có thể có một vết nứt đang ăn vào móng nhà, một con mọt đang gặm nhấm xà ngang. Cái giá của sự hời hợt ấy, nhiều khi phải trả bằng cả một đời lầm lạc. Họ sẽ ngỡ ngàng khi thấy con đường công danh hứa hẹn (từ một cung Quan đẹp) bỗng đổ vỡ vì một biến động gia đình (từ cung Điền hay Phu Thê mà họ chẳng thèm xem). Họ sẽ cay đắng khi thấy của cải tích cóp (trong cung Tài) hóa ra lại là nguyên nhân gây ra bất hòa, chia ly (trong cung Tử Tức, Nô Bộc).
Vậy nên, Qua chẳng bao giờ dám phán một câu khi chỉ nhìn một cung. Qua sẽ nói với họ, như nói với chính những băn khoăn của mình: "Hãy cho Qua xem cả lá số. Để Qua thấy anh ở đâu, đứng thế nào, và những ngôi sao kia đang thì thầm điều gì với nhau về số phận anh. Bởi cuộc đời này, như một mảnh vải dệt, nhìn một sợi chỉ thì chỉ thấy màu, phải nhìn cả tấm, mới thấy được hoa văn, và cái lỗ thủng đang hình thành." Cái sự thật về một con người, nó nằm ở những mối liên hệ, những tương tác, chứ đâu phải ở một điểm cô độc. Xem tử vi mà cắt xén nó đi, thì chẳng khác nào bảo Qua vẽ chân dung một người, nhưng chỉ được nhìn vào đôi mắt của họ mà thôi. Thật là một trò hề, một sự lừa dối tinh vi, và trên hết, là một cách hành xử thiếu tôn trọng với cái nghiệp dày công của cả một đời người.
Vài lời tản mạn, không có ý công kích ai, chỉ là tâm sự chân thành của Qua. Mong quý anh chị em rộng lòng hoan hỷ.
Đôi dòng nhật ký, ghi lại chuyện thường ngày.