30/07/2026
38 tuổi. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi viết ra những dòng này
Sáng nay họp, thằng bé mới vào, kém tôi cả giáp nói vanh vách về một thứ tôi còn chưa kịp nghe tên. Nó trẻ, nó nhanh, nó rẻ, và nó không có gì để mất. Tôi ngồi đó gật gù như thể mình hiểu, tối về mới lặng lẽ mở điện thoại tra lại. Còn phía trên tôi là mấy anh đi trước, mười mấy năm nghề, một câu nói ra là cả phòng gật. Cái dày dặn đó tôi có mài thêm chục năm nữa cũng chưa chắc theo kịp.
Trẻ hơn thì tôi không còn trẻ. Giỏi hơn thì chưa tới. Tôi kẹt đúng giữa cái khúc mà bên dưới đang đẩy lên, bên trên vẫn đè xuống, còn mình thì không được phép nói ""tôi không biết"", càng không được phép nói ""tôi mệt"". Chỉ cần sẩy một nhịp thôi, là có người sẵn sàng ngồi vào chỗ của tôi.
Về tới nhà, chưa kịp cởi giày thì con chạy ra khoe điểm, hỏi bài. Vợ nhắc tiền học kỳ này. Điện thoại sáng lên cuộc gọi của mẹ, tôi biết rồi cũng sẽ tới ngày mình phải gánh cả ông bà. Tôi ngồi xuống mép giường, thở một hơi thật dài, rồi lại đứng dậy. Vì trong nhà này, tôi là chỗ dựa. Tôi mà ngồi lâu, mọi thứ tựa vào tôi sẽ đổ. Mà cái mệt nhất không phải deadline, không phải tiền, mà cái câu tôi nghe từ hồi còn nhỏ xíu: ""Đàn ông là phải mạnh mẽ."" Nên tôi không được phép than. Không được phép yếu lòng. Bạn bè hỏi ""dạo này sao rồi"", tôi cười ""ổn, ngon"". Vợ hỏi ""anh mệt hả"", tôi gạt ""có gì đâu em"". Tôi tập cho mình cái mặt bình thản đó lâu tới mức… đôi khi chính tôi cũng tin là mình ổn thật.
Chỉ có 3 giờ chiều, khi ngồi một mình trong phòng, tôi mới dám thành thật: tôi mệt. Mệt tới tận xương.
Nhưng thành thật được với mình một câu thôi cũng đủ thấy sợ. Vì ngay sau đó là hàng loạt câu hỏi tôi không dám trả lời. Mình mệt thế này thì ai lo cho cả nhà? Nghỉ một ngày, deadline ai gánh, chỗ ngồi này còn giữ được không? Hay tại mình kém thật, mình lười thật, người ta làm được sao mình lại không? Có những đêm nằm cạnh vợ con đang ngủ say, tôi mở mắt trân trân nhìn trần nhà. Ban ngày tỏ ra là trụ cột, đêm xuống lại thấy mình rỗng. Tôi tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Trách vì mệt. Trách vì đã để mình mệt. Rồi trách cả vì cái tội… dám thấy mệt, trong khi lẽ ra đàn ông thì phải gánh được hết. Cái vòng đó nó nghiền tôi, âm ỉ, ngày qua ngày. Không ai thấy. Vì tôi giỏi giấu lắm rồi.
Phải rất lâu, tôi mới dám nhìn thẳng vào một sự thật đơn giản mà tôi trốn tránh cả đời: tôi không lười. Tôi cũng chẳng kém cỏi gì. Tôi chỉ đang gánh phần của quá nhiều người cùng một lúc, một mình, và còn tự cấm mình kêu lấy một tiếng. Mệt sau ngần ấy thứ đè lên vai, không phải là lỗi. Đó là cái giá rất thật của một người chồng người cha, cứ lặng lẽ gồng vì những người mình thương.
Tôi đã mất gần nửa đời để hiểu rằng: mạnh mẽ không phải là không bao giờ gục. Mạnh mẽ là dám thừa nhận mình cũng có lúc kiệt, rồi cho phép mình dừng lại một nhịp mà chăm lại chính mình — thay vì vay mãi của ngày mai, để rồi một ngày chẳng còn gì mà trả.
Nếu bạn cũng đang gồng như tôi từng gồng… thì hôm nay, cho phép mình mệt một chút, được không? Không phải để bỏ cuộc. Mà để còn đủ sức đi tiếp. Không cần kể gì đâu. Thả một trái tim thôi — để tôi biết, ngoài kia, mình không phải người đàn ông duy nhất đang lặng lẽ như thế."