10/09/2026
Học trò trường Hồ Thị Bi chiếu cố và ủng hộ Thầy khá đông. Chiều nay Thầy vừa coi phòng khám vừa dạy bù cho một số học sinh lớp 10 mới vô. Thầy chứng kiến một trận mưa rất lớn và kéo dài. Mưa giăng thành những bức tường nước trắng xóa, dày đặc đến mức chỉ cách vài mét cũng chẳng còn nhìn rõ cảnh vật. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, gõ vào cửa kính hay b**g bóng vỡ ngoài sân thường vang lên như một bản nhạc nền vừa buồn, vừa bình yên đến lạ. Nó làm nhịp sống vốn hối hả bỗng nhiên chậm lại một nhịp, buộc người ta phải ngồi yên một chỗ, gác lại những nỗi lo cơm áo gạo tiền để đối diện với chính mình. Thường ngày Thầy thấy các Cô, Chị và Em do bệnh nên đi đến phòng khám rất nhiều. Chiều nay mưa lớn Phòng Khám Y Học Cổ Truyền vắng như chùa Bà Đanh. Các Cô, Chị và Em chỉ đến để đưa đón con em đi học. Qua đây mới thấy tình yêu thương vô bờ bến của các Cô, Chị và em, không màn đến sức khỏe. Tất cả dành hết cho con mình. Sự hi sinh của người mẹ giống như dòng nước chảy xuôi — lặng lẽ, bền bỉ và không bao giờ đòi hỏi quay trở lại. Đằng sau sự bình yên và thành công của mỗi đứa trẻ luôn là dấu chân kiên cường của một người phụ nữ đã chấp nhận quên đi chính mình. Cơn mưa chiều hôm nay rồi sẽ tạnh, nhưng hình ảnh Mẹ gầy guộc choàng áo mưa và đội mũ bảo hiểm cho con cộng với mùi mưa hòa lẫn mùi áo mưa nilon quen thuộc sẽ trở thành một phần ký ức đi cùng con suốt cả cuộc đời. Để rồi sau này khi con lớn lên, tự mình bước đi trên những dòng đời bão giông, con mới thấm khía rằng: Không có chiếc ô nào lớn bằng sự che chở của mẹ, và không có hành trình nào bình yên bằng chặng đường có mẹ đồng hành. Thành danh trên cuộc đời có người lo cho Mẹ chăn ấm nệm êm và cũng có người để Mẹ bơ vơ vất vã trong chiều mưa. Sống ở trên đời mấy ai thoát khỏi được nỗi vui buồn của nhân thế!