23/07/2026
Phải có sức, có sức một cách khôn ngoan, thuận dòng…
Người ta thường tìm về thiên nhiên để thư giãn, còn tôi, sau những năm sống cùng thiên nhiên trên một mảnh đất cằn, điều khiến tôi học được lại khác.
Tôi hay có thói quen nhìn trời nhìn đất, nhìn cây cối trong mỗi mùa; và mỗi mùa, nó lại kể một câu chuyện khác.
Khi hạn hán đến, nó không tiếp tục nuôi tán lá như cũ. Nó âm thầm đưa nhiều nguồn lực hơn xuống bộ rễ để tìm nước.
Khi mùa đông đến, nhiều loài cây chủ động rụng lá. Không phải vì chúng yếu đi, mà vì chúng biết hy sinh một phần để giữ lại điều quan trọng hơn.
Khi gió lớn thổi qua năm này đến năm khác, cây cũng không gồng mình chống lại. Nó thay đổi cấu trúc của thân, của rễ, để rồi một ngày có thể đứng vững giữa gió.
Một cái cây biết khi nào cần b**g chồi, khi nào cần cắm rễ sâu hơn, khi nào cần rụng lá để bảo toàn sự sống. Nó không cố giữ mọi thứ, cũng không cố phát triển bằng mọi giá. Mỗi quyết định đều là sự đáp ứng với điều kiện đang có.
Lý do của chuyện này thì thật giản dị.
Phải có sức. Có sức để sống. Có sức để lớn lên. Có sức để ra hoa, kết trái.
Và có sức để nuôi dưỡng những thế hệ tiếp theo.
Rồi tôi nhìn những người chị em trên tấm thảm thực hành lần này.
Ban đầu, họ nghĩ mình đang học một tư thế… Nhưng rồi, trong một tuần đầu tiên, điều họ học không còn là tư thế nữa. Họ bắt đầu nhận ra khi mình đang gồng, khi mình đang tiêu hao năng lượng không cần thiết. Biết Khi nào nên tiếp tục, khi nào nên lùi lại, khi nào cần nỗ lực, khi nào nên thì nên nỗ lực với mức độ bao nhiêu, và khi nào cần buông bớt…
Họ bắt đầu kết nối lại với cơ thể, với chính mình để chuẩn bị cho giai đoạn đâm chồi và vượt qua giới hạn bản thân vào tuần thứ hai.
…con người cũng giống như cái cây, không thể thoát ra khỏi quy luật của sự sống và phát triển.
Ta không trở nên mạnh hơn chỉ vì luôn cố gắng nhiều hơn. Ta mạnh hơn khi biết tổ chức lại nguồn lực của mình. Biết thay đổi ưu tiên khi điều kiện thay đổi. Biết để cơ thể, hơi thở, hệ thần kinh và tâm trí không còn tiêu hao năng lượng một cách vô ích….
…Bởi đến cuối cùng, điều quyết định không phải là ta đã từng tưởng tượng mình mạnh mẽ đến đâu.
Mà là vào một ngày cuộc sống bất ngờ đưa ra bài kiểm tra, ta còn đủ sức để đi tiếp hay không.
Có lẽ vì vậy mà chúng ta thực hành; không phải vì chứng minh, hay để trở thành một người tập giỏi.
Mà để sự sống bên trong luôn có đủ điều kiện làm công việc của nó.
Để ta có đủ sức mà sống. Đủ sức mà lớn lên. Đủ sức để ra hoa, kết trái.
Và đủ sức nuôi dưỡng những thế hệ sẽ đến sau mình...
P/s: cần rất nhiều người cùng chí hướng, để tạo ra một “ngôi làng” trong tim và khối óc.