04/08/2026
6 tháng quay trở lại, mình nhận ra: Có những giai đoạn trong đời, sự phát triển không nằm ở việc “cộng thêm” những thành tựu mới, mà là dũng cảm “trừ đi” những điều không còn phù hợp.
Và mình bắt đầu dọn dẹp lại những mảnh ghép thuộc về lối sống cũ.
Một vài sự chuyển dịch quan trọng của mình trong 6 tháng qua:
1. Lựa chọn bước ra khỏi những không gian đông đúc: Mình đã ngừng hoàn toàn việc nhận lời mời đi training doanh nghiệp và các talkshow đại chúng. Vô cùng biết ơn quý đối tác - doanh nghiệp đã luôn ưu ái và giữ thiện ý, nhưng mình muốn dừng lại dạng công việc này để bảo toàn năng lượng cho một con đường khác.
2. Thay đổi quan trọng nhất: Kể từ ngày 01/08/2026, mình chính thức khép lại hành trình 5 năm hợp tác với Đại học Đông Á (Đà Nẵng) ở vị trí cố vấn, giảng dạy chuyên môn, cũng như vai trò Viện trưởng Viện Nghiên cứu & Đào tạo Kỹ năng mềm Young Lion.
Xin chân thành cảm ơn nhà trường vì sự tử tế trong suốt thời gian qua. 5 năm tuy không quá ngắn cũng không quá dài, nhưng có rất nhiều kỷ niệm và những tấm lòng vô cùng đáng trân trọng. Chúc ngành Tâm lý học và trường sẽ tiếp tục có những bước tiến vững chắc.
3. Thời gian tới, mình chỉ đào sâu cho các lớp Salon Tâm lý học tại nhà & các buổi mạn đàm online. Đây sẽ là một không gian mới, nơi mình được bước ra khỏi những khuôn mẫu hàn lâm để có những cuộc trò chuyện sâu, nguyên bản, với những người thực sự đồng điệu về tần số.
4. Và một dự án khá thú vị sắp tới: Mình sẽ tổ chức chuyến "Serotonin Retreat" đầu tiên vào ngày 23-24-25/10. Không phải một chuyến du lịch check-in như thông thường, mà là hành trình "đi để nghỉ ngơi đúng sinh lý thần kinh". Một không gian để đánh thức hệ phó giao cảm, xoa dịu hạch hạnh nhân, và kết nối sâu với thực tại. Nơi ta quay nhìn vào trong, và học cách an trú vào chính mình...
Có một điều mình đúc kết được sau tất cả những lựa chọn này, đó là: Mỗi công việc ta từng làm, mỗi chức danh ta từng mang, dù ở lại hay rời đi, đều để lại một giá trị. Vượt lên trên những giá trị tài chính hay những kỷ niệm, giá trị lớn nhất là sự "soi mình". Thông qua những va chạm nghề nghiệp, ta dần phác họa rõ nét hơn chân dung của chính mình. Ta biết rõ đâu là ranh giới không thể thỏa hiệp, ta hiểu mình là kiểu người nào, và quan trọng nhất: Ta nhận ra mình thuộc về hệ sinh thái nào, để dũng cảm chuyển từ việc làm một nghề sống sót sang một nghề sống thật...
Nếu bạn cũng đang đứng trước một ngã rẽ thay đổi và cảm thấy sợ hãi khi phải buông bỏ... hãy cứ cho phép mình sợ. Đó là phản ứng tự nhiên của hạch hạnh nhân.
Nhưng đừng để nỗi sợ ấy giữ chặt bạn ở một nơi mà sâu thẳm bên trong, bạn biết mình đã không còn thuộc về.
Bởi vì đôi khi, thứ chúng ta cần không phải là một quyết định hoàn hảo không tì vết. Thứ chúng ta cần là một quyết định chân thật với nội tâm.
Để từ trong sự chân thật đó, ta chạm đến chiều sâu của bên trong, và cởi trói cho phiên bản tự do nhất của đời mình.
NHKH, 04/08/2026