12/05/2026
Có một thời điểm tôi nghiêm túc muốn bỏ Nam khoa. Đây là điều đã xảy ra và câu chuyện của một bệnh nhân đã giữ tôi ở lại.
Khi tôi quyết định rẽ sang con đường Nam khoa, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những khó khăn về chuyên môn. Nhưng tôi đã không chuẩn bị cho sự cô đơn.
Đó là một giai đoạn thực sự khó khăn.
- Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi: "Tại sao lại chọn một chuyên ngành khó nói như vậy?".
- Gia đình lo lắng: "Liệu con có đang đi một con đường quá chông g*i không?".
- Xã hội thì vẫn còn đầy định kiến. Nam khoa bị xem là một thứ gì đó "nhạy cảm", không "chính thống" như Tim mạch hay Tiêu hóa.
Mỗi ngày, tôi phải đối mặt với những lời thì thầm, những ánh mắt dò xét. Có những lúc, khi phòng khám vắng vẻ, khi những nỗ lực chia sẻ kiến thức của mình chìm vào im lặng, tôi đã thực sự tự hỏi: "Mình có đang lãng phí thời gian và sự nghiệp của mình vào một con đường không ai thấu hiểu không?"
Sự hoài nghi lớn dần. Và tôi đã nghiêm túc nghĩ đến việc quay trở lại con đường an toàn hơn: Hay cứ tiếp tục xin vào bệnh viện nào đó làm tiếp.
---
Và rồi, anh ấy xuất hiện. Một người đàn ông ngoài 40, là kỹ sư, gương mặt khắc khổ, đến phòng khám cùng vợ. Anh ấy bị Rối loạn cư*ng (RLCD) đã nhiều năm sau một biến cố sức khỏe. Anh đã đi rất nhiều nơi, thử rất nhiều cách, nhưng không có kết quả, thậm chí còn vào những cơ sở không uy tín mất khoảng vài trăm triệu nhưng không dám kêu than với ai.
Anh ngồi đối diện tôi, không dám nhìn thẳng, giọng nói lí nhí, đầy mặc cảm. Vợ anh ngồi bên cạnh, ánh mắt vừa thương chồng, vừa bất lực. Tôi có thể thấy rõ, vấn đề của họ không còn là s.lý. Nó đã trở thành một vết nứt lớn trong tâm lý và mối quan hệ.
Chúng tôi đã cùng nhau đi một hành trình dài. Không chỉ là thuốc men, mà còn là sự thay thế thói quen không tốt bằng những thói quen mới như: chạy bộ 30p/ngày, đi ngủ sớm trước 23h, thiền định và cả những buổi trị liệu tâm lý, những cuộc trò chuyện để cả hai vợ chồng thấu hiểu và đồng hành cùng nhau. Quá trình đó đòi hỏi sự kiên nhẫn khủng khiếp từ cả ba người.
Vài tháng sau, việc điều trị có kết quả tốt. Chức năng s.lý của anh ấy được cải thiện rõ rệt. Đó là một thành công về mặt y khoa.
Nhưng điều khiến tôi không bao giờ quên, lại là cuộc hẹn cuối cùng của họ.
Hôm đó, người vợ vẻ mặt rất hạnh phúc cùng nắm tay chồng và nói một câu rất khẽ: "Cảm ơn bác sĩ. Không chỉ vì đã chữa bệnh cho chồng em mà đã giúp chúng em gắn kết như xưa."
---
Câu nói đó, khoảnh khắc đó, đã thay đổi mọi thứ trong tôi. Tôi chợt vỡ lẽ ra.
Tôi không chỉ đang chữa một "căn bệnh".
Tôi đang trả lại cho một người đàn ông sự tự tin, phẩm giá.
Tôi đang trả lại cho một người phụ nữ người bạn đời của cô ấy. Tôi đang hàn gắn lại một gia đình.
Tôi nhận ra, Nam khoa không phải là một chuyên ngành "nhạy cảm". Nó là một chuyên ngành về SỰ KẾT NỐI.
Và sự cô đơn mà tôi phải đối mặt, chẳng là gì so với sự cô đơn mà những người bệnh nhân này đã phải chịu đựng trong im lặng suốt nhiều năm.
Chính lúc đó, mọi hoài nghi trong tôi tan biến. Tôi biết đây chính là nơi tôi thuộc về.
---
Người ta nói, mỗi bác sĩ đều có một khoảnh khắc định hình sự nghiệp của họ. Một ca bệnh, một câu nói, một sự kiện khiến họ hiểu ra sứ mệnh thực sự của mình.
Đây chính là khoảnh khắc của tôi.
Follow tôi, nếu bạn muốn nghe thêm những câu chuyện như thế này từ phía sau cánh cửa phòng khám.