21/07/2026
The Odyssey và vài điều về ý chí tự do ✨
(có một chút spoil, chủ yếu chia sẻ những cảm nhận, chiêm nghiệm, một vài insight muốn lưu lại, mọi người có thể skip nếu chưa xem hoặc cứ đọc nếu muốn, cứ thoải mái)
Trời ơi bác Nolan à 🥺 Tuyệt phẩm bác ơi.
Mà xem xong cháu cứ rưng rưng.
Có một khoảnh khắc nó làm mình hơi nhớ đến một tác phẩm tuyệt vời mới hôm trước vừa xem, tiết mục Xa của nhóm Nhà Ngoại Ô, ATVNCG.
Khi người "hiệp sĩ ánh sáng" tự phong, cho rằng quái vật là lũ dối trá. Sự ngông nghênh và tự mãn, và muốn tiêu diệt quái vật.
Khoảnh khắc ấy vị thần định mệnh đã nhìn xuống, tiếc nuối cho tên hiệp sĩ đó. Sự thật là do hắn tạo ra và định đoạt ư.
Sang với The Odyssey nhé.
Odysseus là người vô cùng tài giỏi, thông minh mưu trí. Ông đã dẫn dắt đoàn quân, và đánh chiếm được thành Troy.
Nhưng mãi sau này, ông mới dần nhận ra sai lầm lúc đó của mình. Ông đáng ra đến để cầu hoà cơ mà, mọi người đều là con người mà. Nhưng trong một lúc cuốn vào mục tiêu chiến thắng của cuộc chiến, thành Troy đã bị phá huỷ.
Mãi về sau ông mới nhận ra.
Có một đoạn khi mà chiến thắng trở về, đoàn tàu của ông, cùng đoàn binh sĩ cố gắng hết sức mà cứ trải qua hết chuyện này tới chuyện khác.
Để đến sau cùng, có những điều khiến tất cả bị nhấn chìm chỉ còn sót lại Odysseus.
Một người phụ nữ, có lẽ là một vị thần đã trò chuyện với ông.
Người bảo, tại sao con lại cứ toàn đặt bản thân mình lên trên thần linh như vậy.
Con cứ muốn "nắm giữ vận mệnh", kiểm soát tất cả, vơ cả những trách nhiệm vào mình. Kể cả việc muốn cứu tất cả và đổ lỗi về mình.
Đại ý là như thế.
Trong những lúc mọi thứ thuận hoà, làm gì cũng dễ. Chúng ta thường quá tự tin vào khả năng của bản thân, có lúc cái tôi có thể đẩy lên cho rằng khả năng của mình có thể tác động lên mọi thứ. Nhưng có hoàn toàn là thế không.
Điều này làm mình nhớ đến câu hỏi, thật sự chúng ta có ý chí tự do không?
Ở lúc này, đây là điều mình nhận ra ☺️
Cả không và cả có.
Có, một phần nào đó, ở mức độ nào đó.
Những điều mình nhận ra, đó là những điều chúng ta nghĩ rằng mình đang dùng ý chí tự do để thay đổi, để quyết định. Đôi khi nó cũng được lập trình trong vô thức. Bởi chương trình. Bởi thông tin. Bởi nghiệp thức.
Nếu ta nghĩ rằng ý chí tự do là mình có thể toàn quyền quyết định mọi thứ, hô mưa gợi gió, thích gì cũng được, ta đang đặt mình lên trên cả trật tự cao hơn.
Có một trật tự cao hơn, một trật tự thiêng liêng.
Nhưng để nói rằng chúng ta chẳng cần làm gì hết, chẳng có quyền quyết gì hết thì cũng không hẳn. Ta cũng là một phần của tự nhiên, của Đấng Sáng Tạo mà.
Và tự nhiên, Đấng Sáng tạo ấy vô hạn, đầy đủ mọi tiềm năng. Hơn những gì tâm trí ta có thể biết.
Chỉ khi thấy ra điều cần thấy. Ta trở về "nhà".
Hành trình "trở về nhà" là điều ý nghĩa và thiêng liêng nhất mình cảm thấy từ bộ phim này.
Hơn hết ý nghĩa là Odysseus về với gia đình, vợ con. Nó là hành trình thực sự về nhà nội tâm của mình.
Nhận ra.
Và chính ông đã thừa nhận, nó đã không dễ gì.
Nếu ban đầu bộ phim, cả trong mắt của người vợ, cô ấy vẫn luôn tin yêu ngưỡng mộ, và cho rằng người chồng mình tài giỏi và muốn sẽ tìm được cách trở về.
Ở đoạn cuối, ông có nói với vợ mình, Odysseus cũng có lúc lạc lối. Ông cũng chỉ là con người mà thôi.
Khoảnh khắc khiến mình vô cùng cảm động, đó là khi Odysseus tìm cách để trở về với vợ con. Sau bao năm. Sau những cơn bão.
Vị thần có nói với ông. Sao con không học cách để phó thác. Sao con chưa từng một lần học cách tin tưởng vào điều lớn hơn mình. Để cơn bão đi qua mình, đừng cố chống lại nữa.
Thì sau đó, ông nằm ở trên cái ván tàu, cơn bão đến và ông chẳng cố tìm cách gì như bao lần, và "cơn bão" ấy, khi tỉnh dậy ông chợt thấy nó đã đưa ông về nhà.
Cuối cùng thì ông đã nhận ra.
Còn nhiều điều khiến mình ấn tượng lắm huhu 🥹 Mà chắc viết dài quá rồi, mình lười quá. Cháu cảm ơn bác Nolan và đoàn phim hiuhiu.
Biết ơn những tác phẩm tuyệt vời được thưởng thức 💗