26/03/2025
Rất nhiều mẹ lên nhóm hỏi làm sao để con tập trung học. Làm sao để vào lớp 1 không bị trầm cảm. Rất có thể, con bạn đang bị “đói”.
Hãy dành thời gian đọc hết bài viết rất dài này các mẹ ạ. Bởi khi con đã “đói”. Bao nhiêu tiền đổ vào các lớp học thêm cũng sẽ chẳng có tác dụng gì.
MỘT DẠNG NGHÈO ĐÓI MỚI, LIỆU BẠN CÓ ĐANG NGHÈO?
Ở giữa chợ, một đứa trẻ hai tuổi ngồi trong cái thùng nhựa, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình điện thoại. Bà thì bận bán hàng, bố mẹ bào dừa ở cửa hàng đối diện, không ai rảnh để trò chuyện hay chơi với con. Đứa trẻ không quấy, cũng không ra khỏi "cái lồng" – nên người lớn an tâm. Nhưng thứ đang diễn ra thầm lặng mà nghiêm trọng hơn bất cứ sự nghèo đói vật chất nào – đó là NGHÈO ĐÓI MỚI.
1.Nghèo không chỉ là thiếu tiền, mà còn là thiếu hiểu biết và thiếu thời gian dành cho điều quan trọng
Thủy từng sống qua những ngày tháng thiếu tiền, từng tính từng đồng để đủ chi phí học ở nước ngoài, từng áp lực vì con ốm, nhà không có ai phụ, nhưng Thủy chưa bao giờ sợ nghèo tiền nhiều bằng việc mình nghèo thời gian chất lượng cho con và nghèo kiến thức để hiểu về những điều con cần.
Nghèo đói ngày xưa là cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Nghèo ngày nay là con thiếu thời gian tương tác với người lớn, bị ném cho cái điện thoại như một công cụ trấn an, là cha mẹ đi làm mệt mỏi đến mức không còn tâm trí để trò chuyện, không còn sức để lắng nghe con kể chuyện vớ vẩn sau một ngày dài. Đó là khi tiếng cười và sự tò mò trong con bị thay thế bằng tiếng nhạc xập xình và nội dung nhảm nhí từ một chiếc màn hình.
2.Vấn đề không nằm ở cái điện thoại, mà nằm ở sự bất lực và thiếu định hướng của người lớn
Cha mẹ đưa điện thoại cho con không phải vì họ xấu. Đôi khi là vì quá mệt, đôi khi là vì họ không biết cách nào khác để giữ con ngồi yên. Thủy hiểu. Nhưng Thủy cũng muốn nói rõ: hiểu là một chuyện, nhưng nếu không thay đổi, hệ quả sẽ đổ ập lên đầu chính cha mẹ và con cái sau này.
Con bạn không phải bỗng nhiên không tập trung học, không tự học được, hay thiếu kiên nhẫn. Mà là vì não bộ con đã bị “đào tạo” từ sớm bởi sự kích thích nhanh, mạnh, liên tục từ các thiết bị điện tử, khiến cho bất cứ điều gì chậm hơn, đều bị não từ chối.
3.Cha mẹ nào cũng thương con, nhưng có thương đủ để dám thay đổi không?
Thủy muốn hỏi: Bạn có dám tắt điện thoại, gập laptop, dành ra 15 phút thực sự trò chuyện với con không? Không phải hỏi “hôm nay con học gì?” rồi buộc con phải trả lời cho đúng, mà là cùng con tô màu, làm toán đơn giản, nghe con kể chuyện tào lao, hỏi con nếu là siêu nhân thì con sẽ cứu ai đầu tiên…
15 phút đó có thể chính là “bữa ăn tinh thần” nuôi dưỡng trí não và cảm xúc của con, còn quý hơn mọi loại thuốc bổ bạn có thể mua.
4.Làm sao để thoát khỏi cái nghèo đói mới này?
• Bước 1: Nhận diện vấn đề. Nếu bạn đang dùng điện thoại, tivi, ipad như một bảo mẫu, hãy dừng lại một chút và hỏi mình: Nếu cứ như thế này trong 3 năm tới, con mình sẽ như thế nào? Đừng vội lo việc học tiếng Anh hay học Toán nếu khả năng tập trung cơ bản của con đã bị tổn thương.
• Bước 2: Cắt giảm thời gian thiết bị điện tử. Không cần cấm hoàn toàn nếu bạn chưa thể, nhưng hãy tạo giới hạn rõ ràng. Ví dụ: chỉ xem 30 phút mỗi ngày, vào khung giờ cố định. Nếu con không đồng ý, bạn có thể ôm con, nói: “Mẹ biết con chưa quen, nhưng chúng ta sẽ thay đổi từng chút nhé.”
• Bước 3: Thay thế bằng hoạt động chất lượng. Tắt tivi nhưng không có gì thay thế thì con sẽ quay lại. Hãy thay thế bằng hoạt động đọc truyện, tô màu, xếp hình, đi bộ cùng con – những hoạt động đơn giản nhưng kết nối thực sự. Bạn càng chơi với con nhiều, con càng bớt lệ thuộc vào thiết bị.
• Bước 4: Học lại tư duy làm cha mẹ. Chúng ta học cách dùng điện thoại, học cách kiếm tiền, nhưng ít ai học cách nuôi con trong thời đại 4.0. Thủy nói thật, nếu không học, không hiểu cách não bộ trẻ vận hành, bạn sẽ không thể đối thoại với con, không thể tạo môi trường học tự nhiên mà hiệu quả.
5.Từ câu chuyện đứa trẻ ngồi trong thùng nhựa đến hiện thực của rất nhiều gia đình
Thủy nhìn thấy mình ngày xưa trong ánh mắt của bà, của bố mẹ đứa bé đó. Chỉ khác là Thủy đã kịp thay đổi. Không ai dạy Thủy, nhưng Thủy đã đọc, đã học, đã thử sai, đã khóc vì bất lực, và cuối cùng hiểu ra rằng: nếu mình không hiểu, con mình sẽ là người gánh hậu quả.
Thủy đã chọn học lại cách đồng hành cùng con. Không phải là mẹ toàn năng, mà là mẹ biết học, biết điều chỉnh, biết lắng nghe. Mỗi lần con không chịu học, Thủy không la mắng, mà hỏi: “Hôm nay con thấy học chán hả? Có gì mẹ giúp được không?” Câu hỏi nhỏ thôi, nhưng giúp con mở lòng. Khi con cảm thấy được lắng nghe, con sẽ sẵn sàng hợp tác nhiều hơn.
6.Nghèo mới không phải là định mệnh, chỉ là lựa chọn tạm thời nếu bạn không chịu thay đổi
Nếu bạn đang đọc đến đây, có thể bạn đã nhìn thấy chính mình trong đó. Có thể bạn đang bận, đang mệt, đang thấy cuộc sống quá ngột ngạt để thay đổi. Nhưng Thủy chỉ muốn nói: Chỉ cần một thay đổi nhỏ hôm nay, tương lai của con bạn đã khác rồi.
Bạn không cần phải trở thành chuyên gia giáo dục hay nhà tâm lý học. Bạn chỉ cần là một người mẹ biết học,biết hành động, và không bỏ cuộc.
Thủy tin rằng: tình yêu đủ lớn, cộng với hiểu biết đúng đắn, sẽ cứu con bạn khỏi sự nghèo đói mới đang âm thầm tàn phá những gia đình tưởng chừng đủ đầy.
Nếu bạn cần bắt đầu, hãy bắt đầu từ câu hỏi: Hôm nay, mình đã thực sự dành thời gian chất lượng nào cho con chưa?
Và nếu chưa, thì bây giờ là lúc. Không bao giờ là quá muộn. Chỉ cần bạn dám bắt đầu.
Thủy viết những dòng này với tất cả sự tha thiết, vì Thủy không muốn thêm một đứa trẻ nào phải lớn lên trong cái lồng êm ái của sự bỏ quên.
Nguồn: Thủy Tulip