Tư vấn tâm lý Nha Trang

Tư vấn tâm lý Nha Trang Một cuộc sống đẹp không phải là trạng thái tĩnh. Nó là một hành trình, không phải một đích đến. 15 Đường số 3 Đất Lành, Vĩnh Thái, Nha Trang, Khánh Hòa

LÀM SAO ĐỂ THÔI RUNG ĐỘNG TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU SAI TRÁI?Tác giả: Eric Solomon Ph.D.Góc nhìn từ một nghiên cứu về các chuyến ...
20/05/2026

LÀM SAO ĐỂ THÔI RUNG ĐỘNG TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU SAI TRÁI?
Tác giả: Eric Solomon Ph.D.

Góc nhìn từ một nghiên cứu về các chuyến tham quan đại học và sự thật đằng sau hầu hết mọi quyết định trong cuộc đời bạn.

NHỮNG ĐIỂM CỐT YẾU

- Một nghiên cứu mới cho thấy thời tiết xấu trong ngày tham quan trường làm giảm tới 10% tỷ lệ nộp hồ sơ của học sinh.

- Hiệu ứng này biến mất khi học sinh thực sự chọn nơi nhập học, nghĩa là tổn thương tâm lý đã xảy ra ngay từ ấn tượng đầu tiên.

- Các nhà tâm lý học có một cái tên riêng cho hiện tượng này, và nó đã âm thầm điều khiển cuộc sống của chúng ta suốt nhiều thập kỷ qua.

Đó là một ngày thứ Bảy cuối tháng Tư, và ở một góc nào đó trên đất Mỹ, một cô gái 16 tuổi đang đứng cùng cha mình giữa khoảng sân ngập nắng của một trường đại học. Trời bất chợt đổ mưa, và trong tâm trí, cô âm thầm gạch tên ngôi trường này ra khỏi danh sách lựa chọn.

Cô sẽ không gọi thẳng tên cảm xúc ấy, cũng chẳng tuyên bố với ai. Thậm chí cô còn không nhận ra mình vừa làm điều đó. Cô chỉ khẽ bảo: "Con cảm thấy không hợp lắm", hoặc "Con không tìm thấy sự gắn kết", hay "Con thấy mình thuộc về ngôi trường kia hơn". Cô sẽ chẳng bao giờ nhắc đến cơn mưa trong bất kỳ câu nói nào. Nhưng nhiều tháng sau, khi đến lúc phải gửi đi những bì thư đăng ký xét tuyển, ngôi trường ấy đơn giản là không nằm trong tập hồ sơ được chọn.

Cơn mưa đã thay cô bỏ phiếu mất rồi.

Tôi biết điều này vì các nhà nghiên cứu tại Amherst vừa phân tích dữ liệu, và những con số hiện ra thật kỳ lạ. Sau khi mổ xẻ hồ sơ tham quan suốt 8 năm của một trường đại học danh tiếng vùng Đông Bắc, họ phát hiện ra rằng thời tiết xấu vào ngày tham quan làm giảm đáng kể cơ hội nộp hồ sơ của học sinh. Những ngày nắng gắt như thiêu đốt khiến lượng hồ sơ giảm khoảng 10%. Trời mưa làm giảm 8%. Thậm chí chỉ một ngày âm u thôi cũng lấy đi 5% cơ hội. Và nếu bạn lớn lên ở một vùng đất ấm áp mà lại phải đi tham quan trong một ngày se lạnh, kết quả thật nghiệt ngã: tỷ lệ nộp đơn sụt giảm tới gần 15%.

Hãy ngẫm lại điều đó một lần nữa. Một quyết định hệ trọng, là thành quả của bao năm tháng nỗ lực và định hình bốn năm tiếp theo của cuộc đời một đứa trẻ, lại bị lay chuyển một cách rõ rệt chỉ vì mặt trời có chịu ló rạng trong một giờ đồng hồ ngắn ngủi của một ngày ngẫu nhiên nào đó hay không.

Nhưng rồi, một phát hiện khác còn kỳ lạ hơn xuất hiện. Các nhà nghiên cứu đã theo dõi từng học sinh tham gia chuyến tham quan thông qua Trung tâm Thông tin Sinh viên Quốc gia để xem cuối cùng các em thực sự nhập học ở đâu. Và hiệu ứng thời tiết, vốn đầy quyền năng ở giai đoạn nộp hồ sơ, hoàn toàn biến mất ở giai đoạn nhập học. Vẫn là những đứa trẻ đó, vẫn là ngôi trường đó. Nhưng khoảnh khắc các em cầm trên tay giấy báo trúng tuyển và đứng trước các lựa chọn, một ngày thứ Bảy mưa phùn của tháng Tư chẳng còn sức mạnh nào để chạm vào các em nữa.

Điều đó có nghĩa là, tổn thương đã được định hình từ rất sớm. Thời tiết không quyết định việc các em sẽ học trường nào. Nó chỉ quyết định ngôi trường nào có cơ hội được bước vào cuộc đua mà thôi.

Tất cả chỉ gói gọn trong một chữ: "Cảm giác"

Trong bài nghiên cứu, các tác giả gọi biến số này là "cảm giác". Họ luôn đặt nó trong dấu ngoặc kép, như thể chính họ cũng khó lòng tin được mình đang thực sự nghiên cứu về điều ấy. "Cảm giác" là cách họ gọi tắt cho ấn tượng từ trực giác của một học sinh về việc liệu mình có thể tỏa sáng và hạnh phúc ở một nơi nào đó hay không. Đó là thứ gần như không thể đo lường trực tiếp, vì vậy họ đã mượn thời tiết làm vật thế thân, một cú hích vô hình tác động vào cảm giác nhưng lại chẳng liên quan gì đến chất lượng của ngôi trường.

Nhưng "cảm giác" không phải là một từ ngữ hoa mỹ, bâng quơ. Đó là một cơ chế tâm lý có thật, và nó mang một cái tên khoa học khô khan hơn rất nhiều.

Vào năm 1983, hai nhà tâm lý học Norbert Schwarz và Gerald Clore đã thực hiện các cuộc phỏng vấn qua điện thoại với những người lạ vào cả những ngày nắng ráo lẫn những ngày mưa rơi. Họ hỏi những người này về mức độ hài lòng với cuộc sống của chính mình. Không phải hỏi về thời tiết, mà là về toàn bộ cuộc đời họ. Vào những ngày trời nắng, con người ta cảm thấy hạnh phúc hơn về mọi thứ: từ cuộc hôn nhân, sự nghiệp cho đến tất cả mọi chuyện. Nhưng vào những ngày mưa, điểm số hài lòng của họ đồng loạt sụt giảm trên mọi phương diện.

Sau đó, hai nhà nghiên cứu đã thực hiện một phiên bản thử nghiệm khác, phiên bản đã đưa phát hiện này trở thành một giai thoại kinh điển. Trước khi đặt câu hỏi lớn về cuộc đời, họ khéo léo chèn vào một câu hỏi hết sức tình cờ: "À mà này, thời tiết chỗ bạn thế nào?".

Ngay lập tức, hiệu ứng trên hoàn toàn biến mất! Một khi con người nhận ra sự hiện diện của thời tiết, họ sẽ tự động điều chỉnh lại tâm lý của mình. Thời tiết không còn thay họ bỏ phiếu nữa.

Schwarz và Clore gọi cơ chế này là "Cảm xúc như một nguồn thông tin". Lập luận của họ rất thẳng thắn: Chúng ta vốn không có một thước đo rõ ràng để trả lời những câu hỏi lớn lao về bản thân, vì vậy ta thường bấu víu vào bất kỳ cảm xúc nào gần nhất và mặc định coi đó là dữ liệu để đánh giá những gì mình đang nhìn vào. Ánh nắng rực rỡ trên khuôn mặt bỗng chốc được dán nhãn lên ngôi trường. Đôi tất ẩm ướt vì dầm mưa bỗng chốc trở thành bộ mặt của cả khuôn viên. Chính tâm trạng của chúng ta tại thời điểm đó đã tự hòa vào và nhuốm màu lên cảnh vật xung quanh.

Hóa ra, thời tiết chỉ là một phiên bản hữu hình duy nhất mà chúng ta có thể cân đo đong đếm được mà thôi.

Những gã si tình trên cây cầu định mệnh

Đây chẳng phải là một hiện tượng mới mẻ, và nó cũng không chỉ dừng lại ở câu chuyện chọn trường đại học.

Vào năm 1974, hai nhà tâm lý học Donald Dutton và Arthur Aron đã thực hiện một trong những thí nghiệm thực tế kinh điển nhất mọi thời đại (dù bối cảnh có chút xưa cũ). Họ cử một cô gái vô cùng quyến rũ đứng ở cuối cây cầu treo dài 230 foot (khoảng 70 mét) đang đung đưa chênh vênh qua hẻm núi Capilano ở vùng British Columbia. Khi những người đàn ông độc hành vừa bước qua khỏi cây cầu, cô gái sẽ tiến đến, trao cho họ một bảng khảo sát ngắn kèm theo số điện thoại của mình, phòng khi họ có thắc mắc gì thêm. Cô cũng làm điều tương tự tại một cây cầu khác thấp hơn, vững chãi hơn bắc qua một dòng suối nông gần đó. Vẫn là cô gái ấy, vẫn chiếc kẹp tài liệu ấy, và vẫn là số điện thoại ấy.

Khoảng một nửa số đàn ông bước ra từ cây cầu treo lộng gió và đầy sợ hãi đã gọi điện cho cô. Còn trên cây cầu thấp và vững chãi kia, gần như chẳng có ai làm điều đó.

Những người đàn ông ấy ngỡ rằng mình đang rung động trước một giai nhân, nhưng thứ thực sự khiến lòng họ xao động lúc ấy lại chính là vực thẳm sâu hoắm dưới chân. Trái tim họ đập liên hồi vì độ cao nghẹt thở, hơi thở họ dồn dập vì những cơn gió lạnh tràn qua hẻm núi, và hệ thần kinh của họ đã làm một việc mà nó vẫn luôn làm. Họ đem tất cả sự rạo rực, trống ngực liên hồi ấy gán cho gương mặt đang hiện diện trước mắt mình, rồi gọi tên nó bằng một ý niệm khác. Dutton và Aron gọi hiện tượng này là "Sự ngộ nhận về trạng thái kích thích". Còn dịch theo ngôn ngữ đời thường, nghĩa là chúng ta đã lầm tưởng cảm giác chao đảo của cây cầu chính là sự rung động dành cho người đứng ở phía cuối con đường.

Và đây mới là điều khiến tôi trăn trở: Dutton và Aron ban đầu thậm chí còn không hề nghiên cứu về cách con người đưa ra quyết định! Họ đang nghiên cứu về sự hấp dẫn giới tính. Nếu một cây cầu đung đưa có thể đánh lừa một người đàn ông trưởng thành, khiến anh ta tin rằng mình đã phải lòng một người xa lạ, thì một ngày nắng đẹp của tháng Tư lúc này đây đang thuyết phục bạn tin vào điều gì?

Nửa thế kỷ sau, một nhóm các nhà nghiên cứu khác lại viết ra cùng một thông điệp ấy, chỉ là bằng một thứ ngôn ngữ khác. Thời tiết vốn không phải là ngôi trường. Cây cầu vốn không phải là người tình. Cảm giác bồn chồn hay hân hoan bạn đang có trong căn phòng vào lúc này, hầu như chẳng bao giờ thuộc về thứ mà bạn đang nhìn ngắm.

Vậy mà bạn vẫn đang vô tình làm điều đó mỗi ngày. Tất cả chúng ta đều thế.

Những phán quyết chưa từng được định liệu

Hãy dành một phút để cùng tôi ngược dòng ký ức, nhìn lại suốt một năm qua của cuộc đời bạn. Tôi đã tự mình làm điều này suốt một tuần nay, và thú thật, tôi chẳng hề thích thú gì với những điều mình vừa nhận ra.

Đó là lời mời nhận việc mà bạn đã chối từ vào cái buổi sáng chú cún cưng của bạn đổ bệnh. Đó là buổi hẹn hò thứ hai mãi mãi không bao giờ được lên lịch, chỉ vì nhà hàng hôm ấy đã khiến bạn bị ngộ độc thức ăn. Đó là người bạn mà bạn bỗng dưng ngừng nhắn tin hỏi han, sau một kỳ nghỉ cuối tuần bạn mải bận lòng tranh cãi với người bạn đời về một chuyện hoàn toàn không liên quan. Đó là căn hộ mà bạn đã đem lòng si mê, chỉ vì bạn ghé thăm nó vào một buổi chiều đẹp trời đến nao lòng. Hay đó là buổi thuyết trình mà bạn cứ đinh ninh là một thất bại ê chề chỉ vì bạn đã mất ngủ đêm trước đó, bất chấp việc tất cả mọi người xung quanh đều trầm trồ khen ngợi rằng bạn đã tỏa sáng rực rỡ.

Dù chuyện gì đã xảy ra đi nữa, vào ngay khoảnh khắc đó, mọi thứ đối với bạn dường như đều rõ ràng và hiển nhiên như một lẽ đương nhiên. Và đó chính là sự thật khiến chúng ta phải nghiêng mình nhìn lại. Cái cảm giác "rõ mười mươi" ấy thực chất lại chính là một cái bẫy tinh vi. Khi hệ thần kinh của bạn đã âm thầm bỏ phiếu từ trước, tâm trí tỉnh táo sẽ chẳng bao giờ có cơ hội lật lại vấn đề để tìm kiếm một góc nhìn thứ hai; nó chỉ thụ động đón nhận một phán quyết đã được ngụy trang khéo léo dưới cái tên "sở thích" hoặc "sự lựa chọn".

Trong bài nghiên cứu của trường Amherst, có một từ ngữ cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi: "sai lầm". Dưới lăng kính của lý thuyết quyết định, sai lầm xuất hiện khi những lựa chọn của chúng ta đi chệch khỏi mong muốn thực sự của bản thân, những điều mà đáng lẽ ra chúng ta đã có thể nhìn thấu nếu tâm trí được soi tỏ một cách tỉnh táo. Bởi lẽ, thời tiết của một ngày ngẫu nhiên nào đó chẳng thể nói lên điều gì về hành trình bốn năm bạn sẽ gắn bó dưới mái trường. Vực thẳm sâu hoắm kia chẳng hề cho bạn biết điều gì về tâm hồn của người con gái đứng ở cuối cây cầu. Và một cơn đau nửa đầu dữ dội cũng chẳng thể phản ánh đúng năng lực của người ứng viên mà bạn chuẩn bị phỏng vấn.

Thế nhưng, chiếc màng lọc vô hình ấy vẫn đang âm thầm vận hành trong tâm trí bạn. Và thứ mà nó đang không ngừng truyền tải vào nhận thức của bạn, trớ trêu thay, lại thường là những tạp âm nhiễu loạn được ngụy trang tinh vi dưới danh nghĩa của những thông tin sống còn.

Cách gỡ bỏ chiếc màng lọc tâm lý

Sự thật là thế này: chúng ta không thể nào tắt bỏ hoàn toàn chiếc màng lọc ấy. Bộ lọc mà chúng ta đang mang trong mình có tuổi đời còn xưa cũ hơn cả ngôn ngữ và vận tốc của nó thì nhanh hơn cả tư duy. Nó sẽ còn tiếp tục vận hành chừng nào bạn còn hơi thở, chừng nào hệ thần kinh của bạn còn hoạt động. Vì thế, mục tiêu ở đây không phải là chạy đua hay tìm cách khôn ngoan hơn nó. Điều chúng ta cần làm là nhận biết sự hiện diện của nó đủ nhiều, đủ rõ, để phân biệt được đâu là lá phiếu do chính lòng mình lựa chọn, và đâu là lá phiếu mà hoàn cảnh đã âm thầm bỏ thay cho chúng ta.
Dưới đây là ba điều nhỏ bé mà tôi đã bắt đầu áp dụng kể từ khi đọc được nghiên cứu này:

Gọi tên "Cơn mưa": Đây chính là món quà vô giá mà Schwarz và Clore đã để lại, một bí mật hiển nhiên ngay trước mắt nhưng ít ai ngờ tới. Ngay khoảnh khắc bạn gọi được thành tên những tác động từ môi trường xung quanh, sức mạnh thao túng của chúng sẽ lập tức suy yếu. Trước khi bước vào một quyết định thực sự quan trọng, tôi luôn tự hỏi "thời tiết" trong lòng mình hiện tại thế nào. Không hẳn là thời tiết ngoài trời, dù đôi khi cũng đúng là vậy. Mà là: Tôi có được ngủ đủ giấc không? Tôi đã kịp ăn gì chưa? Tôi có vừa trải qua một cuộc điện thoại tồi tệ nào không? Có điều gì hoàn toàn không liên quan đang âm thầm len lỏi vào tâm trí tôi lúc này không? Chỉ cần nói thành tiếng điều đó, dù là nói bâng quơ với trần nhà, thường cũng đã đủ để kéo bạn về với thực tại.

Quy tắc "Ngày thứ Bảy thứ hai": Những học sinh nộp hồ sơ xét tuyển đã có cơ hội nhìn nhận lại ngôi trường một lần nữa: qua một cuốn cẩm nang, một bức thư điện tử tiếp nối, hay một cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng với người bạn thân. Ngược lại, những học sinh quyết định quay lưng lại chỉ trải qua duy nhất một buổi chiều tháng Tư mưa phùn ảm đạm rồi vội vã kết luận. Giờ đây, tôi đang cố gắng không để bất kỳ điều gì quan trọng trong cuộc đời mình bị định đoạt bởi một ấn tượng duy nhất. Dù đó là một con người, một vùng đất hay một dự án. Hãy thử đặt nó vào một không gian khác, một ngày khác, một tâm trạng khác, để xem khi bước sang bờ bên kia của cảm xúc, mọi thứ liệu có còn vẹn nguyên như cũ hay không.

Kiểm kê những "Bóng ma": Chiếc màng lọc tâm lý luôn để lại dấu vết của nó trong những điều đã mất: những người bạn mà bạn chẳng bao giờ gọi lại, những ý tưởng bị bạn gạch phăng đi trước cả khi bạn kịp nhận thức được mình đang chối bỏ chúng, hay những ngôi trường bạn không bao giờ ghé thăm lần thứ hai.

Khoảng mỗi năm một lần, tôi sẽ cố gắng quay về và nhìn lại những "bóng ma" quá khứ ấy. Tôi không quay lại để đắm chìm trong nuối tiếc, mà để xem liệu mình có thể "bắt quả tang" chiếc màng lọc ấy đang âm thầm thao túng mình hay không. Và các nghiên cứu tâm lý học đã chỉ ra rằng, bạn gần như luôn luôn có thể nhìn thấu được nó.

Những điều bầu trời tự mình định đoạt thay ta

Trở lại với cô gái trẻ đứng giữa khuôn viên trường năm ấy: cô bước lại về phía chiếc xe của cha mình, người hơi ẩm ướt vì dầm mưa, lòng hơi mệt mỏi chút đỉnh, và rồi cô cứ để mặc cho khoảnh khắc ấy tự nép mình vào một góc ký ức như cách mọi đứa trẻ tuổi vị thành niên vẫn thường làm. Cho đến tháng Chạp, ngôi trường ấy đơn giản là không còn xuất hiện trong danh sách lựa chọn nữa, và chẳng một ai trong cuộc đời cô có thể thực sự biết được rằng, liệu có phải chính cơn mưa đầu mùa hôm ấy đã vô tình xóa nhòa đi tất cả hay không.

Đó chính là lát cắt trong bài nghiên cứu này cứ bám lấy và ám ảnh khôn nguôi trong tâm trí tôi. Không phải là những số liệu khô khan, dù bản thân chúng đã đủ khiến ta phải kinh ngạc, mà là cái cách toàn bộ cơ chế này âm thầm vận hành một cách vô hình đến thế. Cả một tương lai dài phía trước đã bị đẩy lệch sang một hướng khác chỉ trong một kỳ nghỉ cuối tuần của tháng Tư, vậy mà sẽ chẳng có một báo cáo nào được ghi lại; bởi làm gì có gì để mà báo cáo đâu. Cô gái ấy không biết, ngôi trường kia không hay, và tầng mây xám xịt của ngày hôm đó thì đã vội vã trôi về một miền đất khác mất rồi. Mọi chuyện cứ thế diễn ra, rồi nghiễm nhiên trở thành một phần của quá khứ, và rồi lặng lẽ biến thành bốn năm thanh xuân tiếp theo trong cuộc đời cô.

Đây thường là điều mà chúng ta vô tình bỏ quên mỗi khi ngồi lại bàn luận về hai chữ "lựa chọn". Chúng ta luôn muốn tin rằng những quyết định trọng đại nhất đời mình là thành quả của một quá trình cân đo đong đếm kỹ lưỡng, là nơi những giá trị sống được đặt lên bàn cân cùng niềm tin, là điểm giao thoa giữa hành trình dài đầy tự thức của bản thân với những ước vọng mà ta hằng theo đuổi. Thế nhưng, phần lớn những gì mà cuối cùng ta vẫn gọi là "cuộc đời" thực chất lại chỉ là một chuỗi những bản tin dự báo thời tiết mà ta chưa từng một lần bận tâm ngó ngàng tới.
Vì vậy, nếu bạn là một bậc làm cha làm mẹ đang cùng con rảo bước giữa khuôn viên trường vào cuối tuần này, hay bạn chính là đứa trẻ đang đứng dưới cơn mưa tầm tã ấy, thì đây là điều mà tôi ước giá như có ai đó đã từng nói với mình từ sớm: Thời tiết vốn không phải là ngôi trường, và cái bầu không khí thoáng qua lúc này cũng chẳng phải là bộ mặt thật của nơi đây. Những gì bạn cảm nhận ngày hôm nay chỉ thuộc về riêng ngày hôm nay mà thôi. Và, phải rồi, bài học đó dành cho tất cả chúng ta.

Hãy cất kỹ điều đó vào trong túi áo của mình và luôn nhắc nhở bản thân nhớ ngước mắt lên nhìn trời cao.

References

Feldman, O., Hyman, J. M., & McGann, M. L. (2026). "Feel" as a determinant of college choice: Evidence from campus tour weather (NBER Working Paper No. 34944). National Bureau of Economic Research.

Schwarz, N., & Clore, G. L. (1983). Mood, misattribution, and judgments of well-being: Informative and directive functions of affective states. Journal of Personality and Social Psychology, 45(3), 513–523.

Dutton, D. G., & Aron, A. P. (1974). Some evidence for heightened sexual attraction under conditions of high anxiety. Journal of Personality and Social Psychology, 30(4), 510–517.

Nguồn: How to Stop Falling for the Wrong Things | Psychology Today

Dẫn lại từ page: Tâm lý học là gì?

Có lẽ ai rồi cũng sẽ muốn gặp nhà trị liệu tâm lýTrong trị liệu, sự cảm thông thường an ủi ta nhưng nó lại che lấp vấn đ...
18/05/2026

Có lẽ ai rồi cũng sẽ muốn gặp nhà trị liệu tâm lý

Trong trị liệu, sự cảm thông thường an ủi ta nhưng nó lại che lấp vấn đề của bệnh nhân. Chỉ có trung thực mới là liều thuốc tốt nhất. Và thuốc thì thường “đắng.”

“Chúng ta có rất nhiều nỗi sợ. Đôi khi phải mất một thời gian để thừa nhận nỗi sợ hãi, đặc biệt là thừa nhận với chính mình.”

Đó là một đoạn mà tôi rút ra từ cuốn sách hồi ký, hay cũng có thể gọi là một cuốn “self-help” có tên là “Có Lẽ Bạn Nên Gặp Bác Sĩ Tâm lý’’ (Maybe You Should Talk to Someone) của nữ tác giả Lori Gottlieb.

Cuốn sách xuất bản vào năm 2019 và trở thành một hiện tượng trong làng xuất bản ở Mỹ, nhiều tuần liền nằm trong danh sách bán chạy nhất của The New York Times với hơn 1 triệu bản bán ra, và đang được hãng NBC chuyển thể thành series truyền hình với Eva Longoria đóng chính.

Hai phía của chiếc ghế sofa: Nhà trị liệu với bệnh nhân

Đọc cuốn này, phần nào khiến tôi nhớ đến cuốn “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” của nữ tác giả Elizabeth Gilbert từng rất thành công và được chuyển thể thành phim với Julie Roberts đóng chính khoảng hơn chục năm trước.

Cả hai cuốn sách của hai nữ tác giả đều bắt đầu từ việc dùng những trải nghiệm khủng hoảng cá nhân của mình để dẫn dắt câu chuyện, với những góc nhìn mang tính riêng tư và tăng khả năng thấu cảm.

Cuốn sách của Lori Gottlieb cũng là cách cô đối thoại với những thân chủ của mình. “Thông qua quá trình trị liệu từ cả hai phía của chiếc ghế sofa: nhà trị liệu và bệnh nhân” để viết thành cuốn sách có giá trị phổ quát, mà độc giả có thể tự liên hệ với bản thân.

Thật ngạc nhiên khi một nhà trị liệu lại tìm đến một nhà trị liệu khác để điều trị cho cuộc khủng hoảng của cá nhân. Nhưng đó là cách Gottlieb lựa chọn đối mặt để giải quyết vấn đề của mình. Người bạn trai lâu năm của cô quyết định chia tay với cô vì anh ta không thể kết hôn và sống chung với đứa con riêng của cô, khiến thế giới của cô sụp đổ.

Trong khoảng thời gian khủng hoảng này, Gottlieb mô tả những cảm xúc và cuộc đấu tranh để vượt qua khủng hoảng như bất kỳ bệnh nhân nào khác. Chính vì những cảm xúc tiêu cực đó, bạn bè khuyến khích cô tìm đến một nhà trị liệu tâm lý nhiều kinh nghiệm hơn.

Và từ chính trải nghiệm cuộc trị liệu của chính bản thân mình, cô mang đến những cái nhìn thấu suốt về hậu trường của những ca điều trị tâm lý phức tạp, mở rộng câu chuyện với những bệnh nhân của mình.

Nó bao gồm một nhà sản xuất Hollywood trung niên hơi ngạo mạn, một cô gái trẻ mới cưới được chẩn đoán mắc bệnh nan y và một người phụ nữ lớn tuổi dự định kết liễu cuộc đời của bà vào ngày sinh nhật lần thứ 70,... để viết nên cuốn sách này.

Được dắt dắt với giọng văn, hiểu biết đầy trí tuệ và hài hước, nữ tác giả mời chúng ta bước vào thế giới hậu trường của cô với tư cách là một nhà trị liệu tâm lý đồng thời là một bệnh nhân. Cô dũng cảm đối mặt với cuộc khủng hoảng hiện sinh, những mặc cảm tội lỗi, sự cứu chuộc, nỗi kinh hoàng khi chìm vào những cơn sang chấn hay trầm cảm không lối thoát. Cuối cùng là đối diện với cảm xúc tiêu cực để tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm.

Hiểu theo cách khác, cô dám đối diện với những nỗi sợ của bản thân mình, “sẵn sàng phơi bày những điểm mù của mình cùng bệnh nhân, với một sự hiểu biết mới mẻ, đầy kinh ngạc về chính bản thân mình, để cho chúng ta thấy chúng ta không đơn độc trong cuộc vật lộn với bản thân mình và rằng, có lẽ chúng ta nên nói với nó nhiều hơn.”

Nói như nhà tâm thần học Carl Jung được nữ tác giả trích dẫn ở đầu sách: “Người ta sẽ làm bất cứ điều gì, dù ngớ ngẩn đến đâu, để tránh phải đối mặt với bản ngã của chính mình.”

Nhưng ông cũng nói, “Ai nhìn vào sẽ thức tỉnh.” Còn bạn có dám đối mặt với bản ngã của chính mình không?

Nhà trị liệu với kẻ hiếp dâm

Trong cuốn sách tâm lý đặc biệt này, có một chương khiến tôi bật cười vì cách so sánh vừa hài hước vừa “thô” của tác giả.

Lori Gottlieb viết rằng trong tiếng Anh, nhà trị liệu là thera**st. Nhưng nếu tách đôi từ đó ra thành hai từ, thì nó là the ra**st, có nghĩa là kẻ hiếp dâm. Thực ra, đây là một cách đùa khá phổ biến trong giới trị liệu của cô. Nhưng không phải không có cơ sở.

Trong những cuộc tư vấn tâm lý, ánh mắt của nhà trị liệu thường nhìn sâu vào thân chủ, khiến họ không có nơi nào để lẩn trốn và buộc phải phơi bày tất cả những vấn đề cá nhân của họ.

Các nhà trị liệu tâm lý lắng nghe những bí mật và mộng tưởng của bệnh nhân, nỗi xấu hổ và thất bại của họ, xâm chiếm vào không gian riêng tư mà họ giữ kín. Nói chung, họ là kẻ nắm giữ những bí mật riêng tư và sâu kín nhất của bệnh nhân. Có lẽ vì vậy mà những nhà trị liệu bị nói đùa là những “kẻ hiếp dâm cảm xúc của bệnh nhân.”

Nói như một nhà tâm lý kỳ cựu, trong trị liệu, sự cảm thông thường an ủi ta nhưng nó lại che lấp vấn đề của bệnh nhân. Chỉ có trung thực mới là liều thuốc tốt nhất. Và thuốc thì thường “đắng.”

Với trải nghiệm bản thân vừa là một nhà trị liệu vừa là một bệnh nhân đang trị liệu, tác giả hoàn toàn có lý khi cho rằng, “một nhà trị liệu sẽ là chiếc gương soi chiếu cho bệnh nhân, nhưng bệnh nhân cũng có thể là chiếc gương soi chiếu cho các nhà trị liệu. Trị liệu không phải là quá trình một chiều. Mỗi ngày, bệnh nhân lại đặt ra những câu hỏi khiến bản thân chúng tôi phải suy ngẫm.”

Trong những cuộc trị liệu cho các bệnh nhân của mình, trường hợp của John, một nhà sản xuất phim ở Hollywood đang gặp khủng hoảng tuổi trung niên khiến tôi đồng cảm hơn cả. Tôi tin nhiều nam giới ở tuổi trung niên khi gặp các vấn đề về sang chấn tâm lý hay trầm cảm cũng hoàn toàn chia sẻ với những điều mà tác giả đúc kết.

Cô cho rằng, “Nam giới có xu hướng gặp bất lợi trong vấn đề hiểu và bộc lộ cảm xúc của họ, vì họ thường không được dạy để hiểu về thế giới nội tâm của chính mình. Nam giới khi nói về cảm xúc cá nhân cũng thường ít được xã hội chấp nhận. Trong khi phụ nữ bị áp lực văn hóa về việc giữ vẻ ngoài trẻ trung thì đàn ông bị áp lực về mặt thể hiện cảm xúc. Phụ nữ có xu hướng tâm sự với bạn bè hoặc các thành viên trong gia đình, nhưng khi đàn ông nói với tôi về cảm xúc của họ trong quá trình trị liệu, tôi gần như luôn là người đầu tiên họ bộc lộ điều đó.”

Đó là lý do mà nam giới tuổi trung niên khi gặp trầm cảm thường có xu hướng tìm đến tự sát cao gấp ba lần so với phụ nữ. Tác giả cho rằng, những người trầm cảm thường chọn tự sát, không phải họ muốn chết mà họ muốn chấm dứt nỗi đau của mình.

Làm sao để chấm dứt nỗi đau mà không phải tự sát? Làm sao để dám đối diện với sự yếu đuối, tổn thương, vụn vỡ trong lòng? Làm sao để có thể đối mặt với những cảm xúc sâu kín, vượt qua thói quen tự hủy hoại bản thân và đánh thức sức mạnh bên trong?

Lori Gottlieb đưa ra lời khuyên: “Đừng phán xét các cảm xúc của bạn, hãy để ý đến chúng. Coi chúng như bản đồ. Đừng sợ sự thật.”

Và đừng ngần ngại khi tìm đến các nhà trị liệu tâm lý để được tư vấn về các vấn đề như sang chấn tâm lý, khủng hoảng cá nhân hay trầm cảm để được chữa trị kịp thời.

Với tôi, đó có lẽ là thông điệp sâu sắc và thuyết phục nhất của cuốn sách này.

15 dấu hiệu bạn là một người hướng nội, cho dù bạn không cảm thấy như vậyNhững người hướng nội có xu hướng đơn giản đó l...
13/05/2026

15 dấu hiệu bạn là một người hướng nội, cho dù bạn không cảm thấy như vậy

Những người hướng nội có xu hướng đơn giản đó là cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn khi họ ở một mình hoặc ở trong một nhóm nhỏ, trái ngược với những người hướng ngoại những người cảm thấy những nơi đông người giúp họ tràn đầy năng lượng.

Nhiều người liên hệ tính cách hướng nội với sự nhút nhát, điều đó không đúng. Thật ra, những người hướng nội có xu hướng đơn giản đó là cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn khi họ ở một mình hoặc ở trong một nhóm nhỏ, trái ngược với những người hướng ngoại những người cảm thấy những nơi đông người giúp họ tràn đầy năng lượng. Bởi vì nhận thức sai lệch này về sự nhút nhát, nhiều người đã phủ nhận rằng họ là một người hướng nội mặc dù họ thật sự như vậy. Sau đây là 15 dấu hiệu cho thấy bạn là một người hướng nội dù trước đây bạn chưa từng nghĩ tới điều đó.

Bạn thấy căng thẳng giữa những đám đông.

Những đám đông hoàn toàn không phải là nơi yêu thích của một người hướng nội. Những buổi hòa nhạc, những buổi quyên góp, những cuộc họp, những sân thể thao: đó là những nơi không phù hợp với một người hướng nội.

Bạn không cảm thấy hứng thú khi gặp những người mới.

Điều này không có nghĩa là bạn không dễ dàng kết bạn, nhưng đôi khi gặp mặt những người mới là một việc làm hao tốn rất nhiều năng lượng. Chỉ đơn giản duy trì một cuộc trò chuyện với một người mới gặp cũng thật sự khó khăn, và khi cuộc trò chuyện kết thúc thì bạn luôn cảm thấy kiệt quệ.

Bạn rất tuyệt với những bài diễn thuyết, nhưng không tuyệt với phần hậu diễn thuyết.

Chỉ bởi vì bạn là một người hướng nội không có nghĩa là bạn khép kín và thiếu tự tin! Mà nó có nghĩa là bạn có thể tuyệt vời hơn ở những buổi diễn thuyết trước công chúng hơn là phần hỏi đáp sau đó. Bạn có thể có một bài phát biểu ra trò trong một buổi đám cưới, nhưng lởn vởn ở nơi tiếp khách không phải là phong cách của bạn.

Bạn có những người bạn hướng ngoại.

Hai cực khác nhau thì hút nhau, đúng không? Nhiều người hướng ngoại là bạn của những người hướng nội bời vì điều đó tạo ra sự cân bằng cho cả hai người. Đôi khi, những người hướng nội cần thoát khỏi vỏ bọc của họ một chút, và người hướng ngoại cần nhận ra sự thú vị của một đêm yên tĩnh tại nhà.

Bạn không thích những cuộc phỏng vấn (vào lúc đầu).

Những cuộc phỏng vấn xin việc không thật sự là thứ mà người hướng nội thích thú. Mặc dù vậy, những người hướng nội có thể hoàn thành tốt những cuộc phỏng vấn đó! Vừa bước vào, bạn có thể cảm thấy hoang mang, nhưng một khi bạn bắt đầu quen với người phỏng vấn hơn một chút, bạn có thể sẽ vượt qua được sự lo lắng này.

Bạn là một người bạn trung thành.

Những người hướng nội có xu hướng rất trung thành và thành thật. Bởi năng lượng của họ đến từ chính họ, chứ không phải đến từ người khác, điều đó làm bạn dễ dàng là một người trung thực và thẳng thắn đối với những người bạn.

Đôi khi bạn thích không làm gì cả.

Người hướng ngoại luôn đi từ thứ này sang thứ kia, nhưng những người hướng nội thì thấy giá trị của một đêm yên tĩnh mỗi dạo sau một khoảng thời gian dài mệt mỏi. Không làm gì cả là một cách để bạn thư giãn và nạp lại năng lượng.

Bạn không trả lời tin nhắn ngay lập tức.

Bạn không dán mắt vào màn hình điện thoại mọi lúc mọi nơi. Khi bạn thấy một tin nhắn từ một người bạn, bạn đợi cho đến khi mình sẵn sàng để đọc và phản hồi. Tóm lại là, bạn thích làm nhiều thứ với tiến độ riêng của bạn.

Bạn không tin tưởng một cách dễ dàng.

Với những người hướng nội, có thể rất khó để tìm được những người bạn tôn trọng bản chất sống nội tâm của bạn. Vì vậy khi bạn bắt đầu trở nên thân thiết với ai đó, bạn có thể mất nhiều thời gian hơn so với những người hướng ngoại để tin tưởng một ai đó. Thường thì, điều đó có nghĩa là bạn sẽ không dễ bị tổn thương hơn so với một người hướng ngoại, và những người bạn của bạn là những người bạn thật sự đáng tin tưởng.

Bạn viết.

Nhiều người hướng nội là những người viết về một số thứ gì đó. Họ thường theo đuổi sự nghiệp viết lách, hoặc thích sử dụng thời gian rảnh để viết như một sở thích. Viết lách là một cách để tự kết nối với bản thân, vì vậy nó cũng là một cách để nạp lại năng lượng.

Bạn lịch sự.

Thông thường, những người hướng nội có xu hướng quan tâm đến môi trường xung quanh hơn và quan sát một cách chi tiết, tỉ mỉ hơn. Điều này làm cho bạn trở thành một vị khách hoặc một người chủ nhã nhặn, và mọi người đều thích ở gần bạn.

Bạn lập kế hoạch.

Trong khi những người hướng ngoại thích làm mọi việc theo ngẫu hứng, đó không phải là phong cách của những người hướng nội. Bạn có thể sẽ lập kế hoạch với mọi thứ để đảm bảo mọi việc suôn sẻ mà không có bất cứ sự cố nào. Điều này có thể không cần thiết với một chuyến đi cắm trại ngắn, nhưng luôn dự phòng một kế hoạch không bao giờ là thừa.

Bạn có một tâm hồn già dặn.

Khi bạn còn trẻ và là một người hướng nội, nhiều người sẽ nói rằng bạn sở hữu tính cách của một người trưởng thành. Thông thường, thiên hướng hướng nội thường được nhìn nhận như sự trưởng thành và trí tuệ. Và ai lại không muốn mình có vẻ trí tuệ chứ?

Bạn biết mình thích điều gì.

Những người hướng nội biết họ muốn gì và khi nào thì họ muốn nó. Đó là một món quà. Trong khi bạn chắc chắn không ái ngại để thử những trải nghiệm mới, bạn không bao giờ làm chùn bước ai đó chỉ vì sự thiếu quyết đoán .

Bạn cân bằng.

Thông thường, những người hướng ngoại có sự cân đối giữa thời gian ở một mình và thời gian dành cho người khác theo những kiểu khác nhau. Những người hướng nội thường cân bằng hai thái cực và đi giữa chúng để có thể tiết kiệm năng lượng một cách tối đa mà không làm mất những khoảng thời gian dành cho xã hội. Sự cân đối này thật sự rất tuyệt vời, vì nó cho bạn một cơ hội để tận hưởng cuộc vui mà không tốn quá nhiều năng lượng.


Yue Ying dịch
TÁC GIẢ: MAGGIE HEATH

Nguồn: https://www.lifehack.org/articles/communication/15-signs-youre-introvert-even-you-dont-feel-you-are.h

5 nguyên tắc để ra quyết định tốt hơn trong cuộc sốngMột ngày nào đó, khi tôi trở thành tỉ phú, tôi sẽ mua một khu đất r...
06/05/2026

5 nguyên tắc để ra quyết định tốt hơn trong cuộc sống

Một ngày nào đó, khi tôi trở thành tỉ phú, tôi sẽ mua một khu đất rộng thiệt là rộng nằm ở khu vực hoang vu lạnh lẽo thuộc phía bắc Yukon và sẽ xây trên đó một tòa nhà to thiệt là to có kiến trúc vô cùng xấu xí. Tôi sẽ không thèm làm đường để đi vào khu đất đó. Tôi cũng ứ thèm trang bị bất kỳ một thứ tiện ích nào sất. Không luôn với cả hệ thống sưởi. Và tôi sẽ thuê lèo tèo vài mống người để duy trì cả khối kiến trúc to đùng ấy. Và rồi, tôi sẽ đặt tên cho nó là, “Đài Danh Vọng Của Những Quyết Định Tồi.”

Nghe thật hoàn hảo. Bởi vì bản thân cái đài danh vọng ấy đã là một quyết định tồi rồi, nhưng bất kỳ ai cố công đến đấy tham quan thì rõ ràng là cũng đã đưa ra một quyết định tồi không kém.

Bên trong đài danh vọng của tôi, tôi sẽ trưng bày toàn bộ những quyết định dấm dớ nhất từng được thực hiện trên cõi đời này. Dĩ nhiên, sẽ có hẳn một chỗ trang trọng dành cho hãng Kodak, mặc dù chiếm đến 90% thị phần của nền công nghiệp máy ảnh và đã phát minh ra máy ảnh kỹ thuật số, lại đưa ra quyết định là không bán nó và phải đi đến kết cục phá sản. Rồi sẽ có cả một chỗ dành cho Decca Records vì cái quyết định không ký hợp đồng với The Beatles bởi vì họ cho rằng “các ban nhạc chơi guitar đã hết thời.” Sẽ có hẳn một khu dành riêng cho mấy vị lãnh đạo quân sự ngu ngốc vì nỗ lực xâm lược nước Nga của họ. Và ta sẽ có một khu đặc biệt mang tên “Tiger Woods” – nơi mà ta sẽ luân phiên triển lãm những gương mặt nổi tiếng đã phá hỏng sự nghiệp của mình vì làm những điều cực kỳ ngu ngốc.

Như thế hẳn là sẽ rất tuyệt.

Và tôi đoán là, khi mọi người tới thăm quan, chúng tôi sẽ bật loa lên và thực hiện các buổi tọa đàm về việc làm thế nào để không đưa ra những quyết định kinh khủng. Ở đó sẽ có một vài nguyên tắc về việc làm thế nào để đưa ra những quyết định tốt hơn trong cuộc sống.

Có lẽ là một buổi tọa đàm như vậy sẽ có nội dung như sau:

1. Hiểu Rõ Giá Trị Và Xu Hướng

Tất cả những quyết định khó khăn về cơ bản nằm ở việc đánh giá các giá trị. Ở đây ta có giá trị về mặt tài chính, giá trị cảm xúc, giá trị xã hội, giá trị trí tuệ, và vân vân. Bạn cần phải cân nhắc về tất cả những điều đó, cân đo chúng một cách hợp tình hợp lý. Và không chỉ là trong ngắn hạn thôi đâu, mà còn phải ở trong cả dài hạn nữa.

Cái việc “cân đo” các giá trị này là cực kỳ khó, phần lớn là bởi vì ta thường khó có thể nhìn nhận sự việc một cách sáng suốt.

Như là một nguyên tắc chung, tất cả chúng ta đều hoàn toàn thiên về những lợi ích ngắn hạn và những giá trị cảm xúc. Chúng ta thiên về phía những niềm tin có sẵn của mình và bảo vệ danh tiếng của ta. Và chúng ta cũng rất kém cỏi trong việc nhìn ra những lợi ích về mặt dài hạn bởi vì thật khó để có thể vượt qua những sợ hãi và lo lắng hiện tại của bản thân. Cảm xúc của chúng ta làm lu mờ mọi điều mà ta có thể nhìn thấy.

Chế độ ra quyết định “mặc định” của chúng ta cũng khiến cho việc từ bỏ điều mà ta đã cố công thực hiện bấy lâu nay, hay cân nhắc đến khía cạnh rằng có thể ta đã sai lầm suốt nhiều năm qua trở nên vô cùng đau đớn.

Thực tế là, tất cả chúng ta đều đã sai lầm trong suốt nhiều năm. Ta đều đã sai về sự ước tính giá trị của mình. Và cho tới khi mà ta chưa thể thành thật với bản thân về việc ta đã sai lầm nhường nào trong quá khứ, ta sẽ chẳng thể học được cách để đưa ra những đánh giá có giá trị tốt hơn cho tương lai.

Cơ chế ra quyết định “mặc định” của chúng ta cũng khuyến khích ta lảng tránh những sai lầm hay thất bại ngắn hạn, cho dù điều ấy đồng nghĩa với việc không thể đi đến thành công trong dài hạn đi chăng nữa.

Không, điều hay ho của việc ra quyết định nằm ở chỗ tìm kiếm những thất bại trong ngắn hại mà cho phép sự thành công lớn trong dài hạn có thể diễn ra ngay từ đầu. Bởi vì đây là điều mà hầu hết mọi người đều dở ẹc. Và bởi vì mọi người rất kém ở khoản này, nên đó chính là nơi mà những cơ hội tồn tại…

2. Thua có chủ đích (Đôi khi thôi)

Bạn đã bao giờ nghe đến câu chuyện về các nhà khởi nghiệp thành công với những dự án điên rồ và việc họ, ừm, đã thất bại những 23 lần trước khi đi tới thành công hay chưa?

Bài học mà tất cả chúng ta cần rút ra ở đây là sự kiên trì và chăm chỉ là chìa khóa để dẫn tới thành công phi thường.

Và chắc chắn, bất cứ điều gì…

Thường thì, ta không thể không nhìn vào họ và nghĩ rằng họ mới “may mắn” làm sao. Ý tôi là, hãy nhìn vào Amazon kìa! Ai mà biết được kia chứ?!

Điều mà chúng ta không hề xét tới là trong số hàng chục những ý tưởng kinh doanh không thành công, không bán được kia – tất cả đều là những vụ cá cược với mức cược hạn chế ở cửa dưới và cực kỳ cao ở cửa trên. Nghĩa là, nếu có thua, thì họ thua rất ít. Và nếu thắng, thì họ được rất nhiều.

Giả dụ tôi đưa cho bạn một cặp súc sắc và bảo với bạn rằng nếu bạn đổ ra hai con một, tôi sẽ cho bạn $10.000. Nhưng mỗi một lần đổ súc sắc bạn sẽ mất phí là $10. Vậy thì bạn sẽ đổ mấy lần?

Nếu như bạn không dốt toán, bạn sẽ biết rằng bạn nên bỏ ra toàn bộ số tiền mình có để đổ mấy cái con súc sắc chết tiệt ấy.

Hầu hết mọi người đều coi mỗi quyết định như là một lần đổ súc sắc duy nhất. Họ không nghĩ đến thực tế rằng cuộc sống là một chuỗi những lần đổ đổ súc sắc không bao giờ dứt. Và một chiến lược khiến ta bị thua rất nhiều trong một lần đổ thực ra lại có thể dẫn đến một vụ thắng lớn trong dài hạn.

Đúng, số lần bạn thua trong trò chơi đổ súc sắc này sẽ nhiều hơn số lần mà bạn giành chiến thắng. Nhưng khi mà bạn thắng, chiến thắng của bạn sẽ vượt xa những lỗ lã, khiến cho nó trở thành một cuộc chơi đáng giá.

Bạn cũng có thể áp dụng thái độ “mạo hiểm” này vào cuộc sống của mình để đạt được những kết quả tối ưu hơn trong dài hạn:

Đưa ra những ý tưởng “trên cung trăng” ở trong công việc dù biết rằng 90% trong số đó sẽ bị bác bỏ, nhưng nếu chỉ một ý tưởng được chấp nhận thì đó sẽ là một bước chuyển lớn trong sự nghiệp của bạn.
Đưa ra những đề bài khó cho con cái bạn từ khi chúng còn nhỏ, biết rằng hầu như chúng không thể thực hiện được. Nhưng nếu mà chúng làm được, thì điều đó sẽ mang đến lợi thế vô cùng lớn cho toàn bộ cuộc đời của chúng.
Hãy thật dũng cảm trong đời sống tình cảm của bạn, xác định rõ kiểu người và những điều mà bạn mong muốn, nhận thức rằng đại đa số mọi người sẽ không phù hợp với bạn.
Hãy mua thật nhiều những cuốn sách khó đọc, dự liệu rằng hầu hết trong số đó sẽ không hề hữu ích hay dễ hiểu đối với bạn, nhưng đôi khi, một cuốn sách nào đó sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời bạn.
Hãy nói có với mọi lời mời dù biết rằng hầu hết mọi sự kiện/con người đều chán ốm và bạn sẽ quay về nhà sớm, nhưng đôi khi bạn sẽ gặp được một ai đó thật sự quan trọng và thú vị.
Khi bạn chỉ đơn thuần nghĩ đến những kết quả tức thì, bạn sẽ loại bỏ bản thân mình khỏi những thành tựu tiềm năng lớn nhất trong cuộc sống. Và lý do mà hầu hết chúng ta làm như vậy là bởi vì những cảm xúc phiền phức của chúng ta. Cảm xúc của chúng ta là những định kiến ngắn hạn. Chúng bị ám ảnh với thời điểm hiện tại. Và điều này ngăn trở việc đưa ra những quyết định hiệu quả.

3. Hãy Đối Xử Với Cảm Xúc Của Bạn Như Cách Bạn Đối Xử Với Một Con Chó

Qua nhiều năm tôi đã nhận ra được điều này: những con chó hư luôn có những người chủ tồi. Mức độ kỷ luật của một con chó phản ánh độ chín chắn về cảm xúc và tính kỷ luật của người chủ. Hiếm khi nào ta thấy một con chó phá phách khắp nhà, nhá hết giấy vệ sinh và ị văng ra sofa lại có một người chủ chỉn chu cả.

Đấy là bởi vì sự liên kết giữa ta với lũ chó là hoàn toàn nằm ở mặt cảm xúc. Và nếu như ta dở ẹc trong việc kiểm soát cảm xúc của mình, thì ta cũng sẽ dở ẹc trong việc xử lý lũ chó. Chỉ đơn giản thế thôi. Nếu như bạn không biết kiềm chế bản thân và nói “không” với chính mình khi cần thiết, thì, ờ, đừng có nuôi chó làm gì. Và nếu bạn vẫn cứ khăng khăng muốn nuôi chúng, thì đừng có mà bén mảng đến nhà tôi đấy nhá.

Những cảm xúc của chúng ta cũng giống như là một con chó đang sống trong đầu ta vậy. Cái phần này của chúng ta chỉ muốn được ăn, ngủ, chịch và chơi, mà không phải gánh lấy hậu quả hay rủi ro nào trong tương lai hết.

Phần đó trong ta cần phải được huấn luyện.

Cảm xúc của chúng ta là quan trọng. Nhưng chúng cũng ngu lắm. Chúng không thể suy nghĩ về những hậu quả và cân nhắc đến nhiều yếu tố cùng một lúc khi mà chúng hoạt động đâu.

Cảm xúc của chúng ta về mặt bản chất luôn phản ứng thái quá trước các sự việc. Chúng tham gia vào việc duy trì sự sống sót của bản thân khi mà chúng ta săn bắt lũ trâu nước trên thảo nguyên và những điều tương tự như thế. Mỗi khi sợ hãi ta thường bỏ chạy hoặc lẩn trốn. Khi mà ta giận dữ ta thường đập phá đồ vật.

Thật may làm sao, bộ não của chúng ta lại liên quan đến logic và có khả năng xem xét quá khứ và tương lai và tất cả những điều tuyệt vời khác. Đó chính là điều khiến chúng ta là con người. Chứ chẳng phải là chó.

Vấn đề ở đây là, cái “bộ óc chó” của chúng ta thực ra lại là thứ kiểm soát hành vi của chúng ta. Bạn có thể biết rõ rằng ăn kem vào buổi sáng là một ý tưởng tồi, những cái óc chó của bạn vẫn muốn được ăn món kem khốn kiếp ấy vào bữa sáng, và rồi thì đó là điều mà cái thân xác của bạn sẽ thực hiện.

Chỉ nhờ vào rèn luyện mà cái óc chó của bạn mới trở thành óc người được. “Không, Mark hư, ăn kem vào bữa sáng rất là hư, hãy làm điều gì khác lành mạnh và tốt đẹp hơn đi,” nhờ đó mà dần dà bộ óc chó của bạn sẽ học được điều hay.

Hãy làm điều đó thường xuyên và bạn sẽ có được bộ óc chó ngoan.

how-to-make-better-decisions-trained-dog-780x491

Cảm xúc thật tuyệt vời khi mang đến cho bạn niềm đam mê và tinh thần, cũng như là một con chó rất giỏi trong việc chạy tung tăng và tha đồ vật trở về và là một người bạn tốt và sủa um lên khi có người lạ lởn vởn bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của bạn.

Nhưng năng lực của chó thì có hạn thôi. Nó cần tới chỉ thị và hướng dẫn mới có thể cư xử đúng mực. Và đó là công việc của bạn khi là chủ của một con chó. Tương tự như vậy, bộ não chủ chó của bạn phải huấn luyện cho bộ não chó ngồi xuống và im lặng khi cần thiết. Bạn cần phải đưa ra cho mình những chỉ thị và hướng dẫn. Hãy rèn luyện bản thân để hình thành nên những thói quen đúng đắn và ra quyết định tốt hơn. Hãy ban thưởng và trừng phạt bản thân khi cần thiết.

Hãy yêu thương bộ não chó của bạn (ví dụ như, hãy yêu bản thân), chấp nhận bộ não chó của bạn (v.d, chấp nhận các cảm xúc của bạn), nhưng đồng thời hãy nghiêm khắc với nó.

Và thỉnh thoảng, hãy nuông chiều bản thân … với những câu nựng như là: bé ngoan. Ừ, ai là bé ngoan ấy nhỉ? Ai là bé ngoan ấy nhỉ? Vâng, bạn là bé ngoan đấy.

4. Tối Ưu Hóa Cuộc Sống Của Bạn Để Ít Phải Hối Tiếc Nhất

Sự hối hận đôi khi còn được các nhà tâm lý học gọi là “cảm xúc hợp lý”. Và không hẳn chỉ bởi vì bản thân sự hối hận khiến chúng ta trở nên hợp lý hơn – ít nhất là không theo một cách trực tiếp – mà còn bởi vì việc ta dự đoán về sự hối hận thường được thực hiện khi ta nhìn nhận sự việc một cách hợp lý.[1]

Khi ra quyết định, chúng ta thường cân nhắc đến các lựa chọn có sẵn của mình, tưởng tượng ra bản thân chúng ta trong tương lai sau khi lựa chọn một trong những lựa chọn ấy, và rồi cố gắng cảm nhận rằng ta hối hận bao nhiêu trong hoàn cảnh tương lai giả định ấy. Khi ta đưa ra giả thiết một lần nữa, ta chọn một lựa chọn khác, và so sánh những sự hối hận/không hối hận giả định này với nhau.

Cái khả năng này vừa a) kỳ diệu vãi ra khi mà bạn nghĩ về nó và b) vô cùng hữu ích chừng nào mà ta còn sử dụng những thông tin có sẵn chính xác và hoàn chỉnh (bằng việc sử dụng tất cả các ý tưởng mà ta có thể nghĩ đến, dĩ nhiên là vậy).

Hầu hết chúng ta đều sợ thất bại hay làm hỏng mọi chuyện. Nhưng hiếm khi nào chúng ta lại đặt ra câu hỏi, “Liệu mình có hối hận về sự thất bại ấy hay không?” Nếu như câu trả lời là “không,” vậy thì đó chắc chắn là một rủi ro mà bạn nên theo đuổi.

Cũng tương tự, nhiều người trong chúng ta đều yêu thích cái hình ảnh về sự thành công vang dội. Nhưng nếu như ta tự hỏi, “Liệu mình có thấy hối hận khi không bao giờ đạt được thành công đó hay không?” thì ta lại thường tìm thấy câu trả lời là “không.” Chỉ khi câu trả lời là “có” thì ta mới nên cố sống cố chết để đạt được điều đó.

Đôi khi, quyết định đúng đắn trở nên trong suốt như kim cương vậy nếu ta đưa chúng vào những câu hỏi này. Truyền thuyết kể lại rằng Jeff Bezos đã rời bỏ công việc nhàn nhã, lương cao của mình để gây dựng nên Amazon bởi vì rõ ràng đối với ông ấy thì ông sẽ hối hận nếu cứ thế già đi và không thử cái “thứ internet” này lấy một lần. Mặt khác, trụ lại công việc của mình và sẽ mang theo vô số những hối tiếc trong tương lai dường như là điều mà Bezos có thể thấy rõ.

Cá nhân tôi quen biết rất nhiều người – kể cả bản thân tôi nữa – từng đưa ra những quyết định lớn trong đời dựa trên con đường dẫn đến sự hối hận ít nhất. Những quyết định ấy luôn được miêu tả như là như là những quyết định tốt nhất mà họ từng thực hiện. Bạn đoán thử xem.

Thay vì đưa ra quyết định của bạn dựa trên khả năng thành công/thất bại, hay hạnh phúc/đau khổ, hãy thực hiện chúng dựa trên việc tránh xa sự hối hận. Sự hối tiếc của chúng ta thường là thước đo tốt nhất về những gì thật sự có giá trị đối với chúng ta trong dài hạn.

5. Hãy Viết Ra

Cách tốt nhất để bạn ngăn không cho các cảm xúc của mình ảnh hưởng tới việc ra quyết định là viết ra.

Viết ra là một cách đơn giản nhưng vô cùng mạnh mẽ nhằm làm rõ mọi thứ đang xoay vần trong đầu bạn. Tôi luôn nhận được những bức email dài lê thê của các độc giả kể lể về những vấn đề xảy ra trong cuộc sống của họ chỉ để đọc đến phần cuối với câu chốt rằng họ không cần được hồi âm bởi vì viết ra hết những điều này cũng đã khiến họ cảm thấy nhẹ nhõm và được khai thông rồi.

Hành động viết buộc bạn phải tổ chức và cô đọng lại tất cả những rối loạn cảm xúc đang diễn ra trong đầu mình. Những cảm xúc mơ hồ trở nên có cấu trúc và có thể đo lường được. Những mâu thuẫn của bạn được vạch trần. Việc đọc lại những gì bạn viết sẽ cho thấy logic của riêng bạn (hay việc thiếu mất nó). Và nó thường cho thấy một quan điểm mới mà bạn chưa từng xem xét tới.

Và khi ngẫm về một quyết định, viết ra một số điều cụ thể có thể giúp ích được cho bạn nếu như bạn đang gặp khó khăn:

Chi phí và lợi ích ở đây là gì? Đầu tiên, hãy dành ra thời gian và thực hiện việc phân tích chi phí-lợi ích theo kiểu truyền thống về quyết định của bạn. Nhưng đừng chỉ lập danh sách “ưu điểm” và “nhược điểm” thông thường. Bạn hãy thêm vào một vài vài cột nữa. Hãy tách phần “ưu thế” của bạn thành cả dài hạn và ngắn hạn. Thêm vào một cột nữa cho phần hối hận liên quan đến từng quyết định. Ghi chú thêm nếu có cho những thành công tiềm năng ngắn-dài hạn (xem lại Nguyên tắc #2)
Động cơ của bạn đằng sau quyết định này là gì và đó có phải là một giá trị mà bạn muốn trau dồi ở bản thân hay không? Tất cả những quyết định mà chúng ta đưa ra, dù lớn hay nhỏ, đều được thúc đẩy cách này hay cách khác bởi ý định của chúng ta. Đôi khi điều này là vô cùng rõ ràng.
Tối qua, tôi bị thúc đẩy bởi cơn đói để ăn một thứ gì đó và lúc ấy có một cái bánh burrito ở ngay trước mặt tôi, vì thế mà tôi đã tống nó vào cái lỗ trên mặt mình.

Đôi khi sự việc không được rõ ràng đến thế. Vấn đề nảy sinh khi các ý định của chúng ta a) không rõ ràng lắm đối với bản thân chúng ta và/hoặc b) mẫu thuẫn với giá trị cốt lõi của chúng ta.

Ví dụ như, bạn sẽ mua một chiếc xe hơi bởi vì bạn sẽ được hưởng lợi từ việc sở hữu nó, hay bởi vì bạn đang cố gắng gây ấn tượng với những người xung quanh mình?

Hoặc là bạn cố giành lấy quyền nuôi con bởi vì bạn nghĩ rằng đó là điều tốt nhất dành cho con bạn, hay là bạn đang cố trả thù người cũ sau khi phát hiện ra họ đang hẹn hò với người mới?

Bạn cố gắng bắt đầu một dự án kinh doanh mới bởi vì bạn thích thú với những thách thức và những thăng trầm xảy ra trong quá trình xây dựng con đường của riêng mình, hay là bởi vì bạn ghen tị với những người bạn đang kinh doanh thành công và cảm thấy như mình không bằng họ?

Nếu như bạn nhận thấy có một số động cơ thầm kín khi cân đo một quyết định, hãy dừng lại ngay và hãy tự hỏi rằng liệu các ý định của bạn có đồng điệu với con người mà bạn muốn trở thành hay không.

Và nếu như sau khi bạn hỏi bản thân, “Ối, cứt thật, mình chưa bao giờ nghĩ về việc mình muốn trở thành một người như thế nào. Mình nên làm gì bây gì?” Vậy thì tôi cho rằng bạn nên lấy ra một tờ giấy khác và bắt đầu viết về điều này đi.



[1] Bourgeois-Gironde, S. (2010). Regret and the rationality of choices. Philosophical Transactions of the Royal Society B: Biological Sciences, 365(1538), 249–257.

Người dịch: December Child

Nguồn: https://markmanson.net/how-to-make-better-life-decisions

Address

15 Đường Số 3 Đất Lành, Vĩnh Thái, Khánh Hòa
Nha Trang
650000

Telephone

+84912994968

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tư vấn tâm lý Nha Trang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tư vấn tâm lý Nha Trang:

Shortcuts

Share

Category