Thiên Hỷ Đường - Thiên Hỷ Hoàn

Thiên Hỷ Đường - Thiên Hỷ Hoàn THIÊN HỶ ĐƯỜNG - THIÊN HỈ HOÀN ĐẶC TRỊ VÔ SINH HIẾM MUỘN NỮ

23/01/2026

NGH.IỆP TỪ BỮA ĂN
Trong một vùng nông thôn thuộc miền Đông Thái Lan, có một nông phu tên A Bang, bà vợ sinh được ba con gồm hai nam, một nữ. Thằng đầu tiên tên Ô, 9 tuổi, thằng kế tên Hồng, 7 tuổi và út gái tên Bạch, 5 tuổi.
Hôm nọ, vợ chồng A Bang đến dự lễ nơi nhà một người bà con, bỏ ba đứa nhỏ ở nhà. Nơi chúng ngụ là căn phòng bằng gỗ xây theo kiểu Thái, cạnh phòng có chất một đống rơm khô.
Ngoài ra, còn có một ống máng xối hình chữ thập để hứng nước mưa và một hàng lu dùng chứa nước uống. Nhà ở các hộ nông dân nơi đây xây cách nhau rất xa, phân bố rải rác trong điền viên.
Hôm đó, căn phòng gỗ đột nhiên bốc cháy, láng giềng ở xa chỉ nhìn thấy khói đen bốc cao, lửa vây kín nhà, cả tòa nhà gỗ chẳng mấy chốc bị thiêu trụi, ba đứa trẻ trong nhà do cổng khóa kín không thể chạy đi đâu.
Nghĩ là nước trị lửa, thằng Ô lần lượt bồng hai em đem bỏ vào hai cái lu to đầy nước và đậy nắp lại. Sau đó, nó cũng nhảy vào một cái lu khác để tránh lửa.
Lúc láng giềng và nhân viên cứu lửa đến thì cả tòa nhà gỗ và bốn đống rơm cũng cháy rụi, còn thiêu chết một con bò bị cột, nhưng không thấy dấu vết trẻ con đâu.
Mọi người, đều cho rằng chúng đã chạy thoát cả rồi. Khi vợ chồng A Bang về, họ cũng hoảng loạn tìm con, đến tối mò cũng không tìm ra được.
Sáng hôm sau, một người bà con là Luân Bao cũng tới phụ tìm các trẻ, giống như có biết trước, ông vội chạy đến lu nước, dở nắp ra thì kinh ngạc hét to.
Vợ chồng A Bang nghe tiếng kêu, vội chạy đến xem, thì thấy thi thể của thằng Ô, đứa con trai đầu. Luân Bao lại mở tiếp các lu kia, thì lần lượt phát hiện ra xác của Hồng và Bạch.
Lúc này hai vợ chồng quá đau lòng, ngã xuống ngất xỉu. Báo chí và đài truyền hình đều đăng tin thương tâm này. Lúc đó, ký giả đài truyền hình phỏng vấn hỏi Luân Bao vì sao biết ba đứa trẻ chết trong lu.
Luân Bao đáp:
- Đêm hôm lửa phát cháy, ông đang ngủ nơi nhà mình bỗng mơ thấy cảnh mọi người đều chạy tìm các cháu, bỗng dưng thấy một lão già chưa từng quen biết, râu trắng dài tới ngực bảo ông:
-Bầy cá ở trong lu nước.
Tỉnh dậy ông thấy rất ly kỳ, bèn vội vàng chạy sang nhà A Bang, nhào tới dở lu xem thử, không ngờ thi thể các bé ở trong đó. Nghe đến đây A Bang hét to một tiếng, rồi ngất xỉu trên đất.
Khi được cấp cứu tỉnh lại, đôi mắt ông như vô hồn, nhìn ngây dại về xác ba đứa con và lẩm bẩm nói: - Báo ứng! Báo ứng mà!
Mọi người đều nghĩ ông thương tâm quá độ, thần trí mê muội, không dám hỏi gì. Theo tập tục ở nông thôn, hễ nhà nào có chuyện là mọi người đồng tâm hiệp lực phụ chôn cất con A Bang.
Vợ chồng A Bang nội trong một ngày mất hết ba đứa con cưng, đành náu tạm nơi khác. Tài sản tích chứa đều bị làm mồi cho ngọn lửa, hai vợ chồng gặp phải gia biến thảm sầu, họ thấm thía vô thường buồn vui ly hợp ở nhân gian nên không chút do dự xin xuất gia.
Ai cũng hiểu và cảm thông cho họ, nhưng mọi người đều thắc mắc khi nghe A Bang luôn mồn nói “Báo ứng! Báo ứng!”…
Ông vốn là một nông dân trung hậu cần lao, nhưng đã làm gì để bị trách tội nặng như thế? Thật khiến người ta khó hiểu. Chỉ có A Vu, em vợ A Bang là biết rõ. A Vu nói:
- Anh Bang luôn sống biết giữ hòa khí, nhiệt tâm giúp người. Anh chỉ có tính là ưa ăn ngon và tự mình sáng chế món “Rau dồn cá”. Chính A Vu nhiều lần phản đối kịch liệt món này.
Thái Lan là xứ gạo, cá. Vào mùa Xuân, mỗi lần gặp mưa giông là thời kỳ cá đẻ trứng. Mười mấy ngày sau, cá con lớn bằng đầu đũa. A Bang dùng vải mùng may thành vợt, lùng bắt đám cá này. Ít thì có mười mấy con, nhiều thì hơn trăm mạng, sau đó anh bỏ cá con vào trong thùng nước.
Lúc cần nấu, thì chọn các cọng rau to lòng, cắt bỏ các đốt mấu đi, thành một ống trống suông. Sau đó đổ nước lạnh vào trong nồi, thả rau và cá con vào, chụm lửa nhỏ riu riu.
Do nước lạnh từ từ chuyển nhè nhẹ qua nóng, nên mới đầu đám cá hồn nhiên bơi tung tăng. Nước ấm dần dần tăng độ, cá nhỏ gặp lòng rau rỗng liền chui vào trong đó trốn nóng.
Tận mắt chứng kiến cảnh lũ cá bị giết tàn nhẫn, chết thảm thương, nhưng vợ chồng A Bang chẳng mảy may động lòng trắc ẩn, ngược lại còn tự hào đắc ý vì mình biết sáng tạo ra món ăn cực kỳ đặc biệt và ngon.
Mỗi một khúc rau trống đều có một đám cá chui vào, đem ra trộn với gia vị thì ăn ngọn cực kỳ, không gì sánh.
Có lần A Bang làm ruộng, anh dùng lưới vớt hết bầy cá con, đột nhiên có hai con cá lớn (là cha mẹ của chúng) nhảy lên bờ.
Có thể là do nhìn thấy bầy con bị bắt đem đi, chúng bi thống đến cực điểm mà nhảy lên tự sát để kháng nghị. A Bang lúc này nhân tính mê muội, cho rằng khi không có được của bất ngờ, liền bắt luôn hai con cá đó đem về nhà nấu ăn.
Con người quen tạo sát nghiệp ác độc, là do lương tâm bị vùi lấp mê muội, chỉ khi thấy cha mẹ, vợ chồng, anh em, con cái mình chết… mới kêu gào khóc lóc, hô thiên gọi địa đau đớn thảm sầu. Chẳng hề nghĩ đến loài vật cũng có nghĩa tình cha mẹ, anh, em, phu thê, con cái…
Cổ thi nói:
Trăm ngàn năm nay trong chén canh
Oán sầu như biển hận khó bình
Như nay báo ứng nhân quả xoay chuyển đến khiến A Bang gánh phải niềm đau chôn con, nếm mùi khổ tự thân chứng kiến một bầy con bị chết cả, sao không khiến anh ta thối tâm nản chí chứ?
Một thi nhân thời cổ đại đã làm thơ ngăn sát thế này:
Ai bảo chúng sinh mệnh nhỏ nhoi
Chỉ là xương thịt với da thôi?
Xin anh chớ bắt, săn, giết chúng…
Tình cảm chúng đâu có khác người!
Nhân loại hằng ngày đều tự làm tăng thêm nghiệp sát oan trái. Khi chúng ta bệnh nằm tại y viện hay trên bàn mổ, ngay khi đó chúng ta có thầm tự vấn, có tự hỏi rằng: “Cả đời mình đã từng ăn bao nhiêu con gà, bao nhiêu con vịt, bao nhiêu heo, bao nhiêu bò… Bao nhiêu loài đã táng mạng vào bụng chúng ta chưa?”.
Và hôm nay chính là ngày báo ứng đến, người vào thăm bệnh cũng cần nên phản tỉnh như vậy.
Nếu như nhân loại có thể tự vấn mình đến cùng thì sẽ phát sinh tâm từ, tâm sám hối và nghiệp tự nhiên sẽ giảm cũng như những chứng bệnh oan nghiệt kỳ lạ sẽ dần tiêu tan.
(Trích Báo ứng hiện đời 1&2 – tác giả: Quả Khanh)
NGH.IỆP TỪ BỮA ĂN
Trong một vùng nông thôn thuộc miền Đông Thái Lan, có một nông phu tên A Bang, bà vợ sinh được ba con gồm hai nam, một nữ. Thằng đầu tiên tên Ô, 9 tuổi, thằng kế tên Hồng, 7 tuổi và út gái tên Bạch, 5 tuổi.
Hôm nọ, vợ chồng A Bang đến dự lễ nơi nhà một người bà con, bỏ ba đứa nhỏ ở nhà. Nơi chúng ngụ là căn phòng bằng gỗ xây theo kiểu Thái, cạnh phòng có chất một đống rơm khô.
Ngoài ra, còn có một ống máng xối hình chữ thập để hứng nước mưa và một hàng lu dùng chứa nước uống. Nhà ở các hộ nông dân nơi đây xây cách nhau rất xa, phân bố rải rác trong điền viên.
Hôm đó, căn phòng gỗ đột nhiên bốc cháy, láng giềng ở xa chỉ nhìn thấy khói đen bốc cao, lửa vây kín nhà, cả tòa nhà gỗ chẳng mấy chốc bị thiêu trụi, ba đứa trẻ trong nhà do cổng khóa kín không thể chạy đi đâu.
Nghĩ là nước trị lửa, thằng Ô lần lượt bồng hai em đem bỏ vào hai cái lu to đầy nước và đậy nắp lại. Sau đó, nó cũng nhảy vào một cái lu khác để tránh lửa.
Lúc láng giềng và nhân viên cứu lửa đến thì cả tòa nhà gỗ và bốn đống rơm cũng cháy rụi, còn thiêu chết một con bò bị cột, nhưng không thấy dấu vết trẻ con đâu.
Mọi người, đều cho rằng chúng đã chạy thoát cả rồi. Khi vợ chồng A Bang về, họ cũng hoảng loạn tìm con, đến tối mò cũng không tìm ra được.
Sáng hôm sau, một người bà con là Luân Bao cũng tới phụ tìm các trẻ, giống như có biết trước, ông vội chạy đến lu nước, dở nắp ra thì kinh ngạc hét to.
Vợ chồng A Bang nghe tiếng kêu, vội chạy đến xem, thì thấy thi thể của thằng Ô, đứa con trai đầu. Luân Bao lại mở tiếp các lu kia, thì lần lượt phát hiện ra xác của Hồng và Bạch.
Lúc này hai vợ chồng quá đau lòng, ngã xuống ngất xỉu. Báo chí và đài truyền hình đều đăng tin thương tâm này. Lúc đó, ký giả đài truyền hình phỏng vấn hỏi Luân Bao vì sao biết ba đứa trẻ chết trong lu.
Luân Bao đáp:
- Đêm hôm lửa phát cháy, ông đang ngủ nơi nhà mình bỗng mơ thấy cảnh mọi người đều chạy tìm các cháu, bỗng dưng thấy một lão già chưa từng quen biết, râu trắng dài tới ngực bảo ông:
-Bầy cá ở trong lu nước.
Tỉnh dậy ông thấy rất ly kỳ, bèn vội vàng chạy sang nhà A Bang, nhào tới dở lu xem thử, không ngờ thi thể các bé ở trong đó. Nghe đến đây A Bang hét to một tiếng, rồi ngất xỉu trên đất.
Khi được cấp cứu tỉnh lại, đôi mắt ông như vô hồn, nhìn ngây dại về xác ba đứa con và lẩm bẩm nói: - Báo ứng! Báo ứng mà!
Mọi người đều nghĩ ông thương tâm quá độ, thần trí mê muội, không dám hỏi gì. Theo tập tục ở nông thôn, hễ nhà nào có chuyện là mọi người đồng tâm hiệp lực phụ chôn cất con A Bang.
Vợ chồng A Bang nội trong một ngày mất hết ba đứa con cưng, đành náu tạm nơi khác. Tài sản tích chứa đều bị làm mồi cho ngọn lửa, hai vợ chồng gặp phải gia biến thảm sầu, họ thấm thía vô thường buồn vui ly hợp ở nhân gian nên không chút do dự xin xuất gia.
Ai cũng hiểu và cảm thông cho họ, nhưng mọi người đều thắc mắc khi nghe A Bang luôn mồn nói “Báo ứng! Báo ứng!”…
Ông vốn là một nông dân trung hậu cần lao, nhưng đã làm gì để bị trách tội nặng như thế? Thật khiến người ta khó hiểu. Chỉ có A Vu, em vợ A Bang là biết rõ. A Vu nói:
- Anh Bang luôn sống biết giữ hòa khí, nhiệt tâm giúp người. Anh chỉ có tính là ưa ăn ngon và tự mình sáng chế món “Rau dồn cá”. Chính A Vu nhiều lần phản đối kịch liệt món này.
Thái Lan là xứ gạo, cá. Vào mùa Xuân, mỗi lần gặp mưa giông là thời kỳ cá đẻ trứng. Mười mấy ngày sau, cá con lớn bằng đầu đũa. A Bang dùng vải mùng may thành vợt, lùng bắt đám cá này. Ít thì có mười mấy con, nhiều thì hơn trăm mạng, sau đó anh bỏ cá con vào trong thùng nước.
Lúc cần nấu, thì chọn các cọng rau to lòng, cắt bỏ các đốt mấu đi, thành một ống trống suông. Sau đó đổ nước lạnh vào trong nồi, thả rau và cá con vào, chụm lửa nhỏ riu riu.
Do nước lạnh từ từ chuyển nhè nhẹ qua nóng, nên mới đầu đám cá hồn nhiên bơi tung tăng. Nước ấm dần dần tăng độ, cá nhỏ gặp lòng rau rỗng liền chui vào trong đó trốn nóng.
Tận mắt chứng kiến cảnh lũ cá bị giết tàn nhẫn, chết thảm thương, nhưng vợ chồng A Bang chẳng mảy may động lòng trắc ẩn, ngược lại còn tự hào đắc ý vì mình biết sáng tạo ra món ăn cực kỳ đặc biệt và ngon.
Mỗi một khúc rau trống đều có một đám cá chui vào, đem ra trộn với gia vị thì ăn ngọn cực kỳ, không gì sánh.
Có lần A Bang làm ruộng, anh dùng lưới vớt hết bầy cá con, đột nhiên có hai con cá lớn (là cha mẹ của chúng) nhảy lên bờ.
Có thể là do nhìn thấy bầy con bị bắt đem đi, chúng bi thống đến cực điểm mà nhảy lên tự sát để kháng nghị. A Bang lúc này nhân tính mê muội, cho rằng khi không có được của bất ngờ, liền bắt luôn hai con cá đó đem về nhà nấu ăn.
Con người quen tạo sát nghiệp ác độc, là do lương tâm bị vùi lấp mê muội, chỉ khi thấy cha mẹ, vợ chồng, anh em, con cái mình chết… mới kêu gào khóc lóc, hô thiên gọi địa đau đớn thảm sầu. Chẳng hề nghĩ đến loài vật cũng có nghĩa tình cha mẹ, anh, em, phu thê, con cái…
Cổ thi nói:
Trăm ngàn năm nay trong chén canh
Oán sầu như biển hận khó bình
Như nay báo ứng nhân quả xoay chuyển đến khiến A Bang gánh phải niềm đau chôn con, nếm mùi khổ tự thân chứng kiến một bầy con bị chết cả, sao không khiến anh ta thối tâm nản chí chứ?
Một thi nhân thời cổ đại đã làm thơ ngăn sát thế này:
Ai bảo chúng sinh mệnh nhỏ nhoi
Chỉ là xương thịt với da thôi?
Xin anh chớ bắt, săn, giết chúng…
Tình cảm chúng đâu có khác người!
Nhân loại hằng ngày đều tự làm tăng thêm nghiệp sát oan trái. Khi chúng ta bệnh nằm tại y viện hay trên bàn mổ, ngay khi đó chúng ta có thầm tự vấn, có tự hỏi rằng: “Cả đời mình đã từng ăn bao nhiêu con gà, bao nhiêu con vịt, bao nhiêu heo, bao nhiêu bò… Bao nhiêu loài đã táng mạng vào bụng chúng ta chưa?”.
Và hôm nay chính là ngày báo ứng đến, người vào thăm bệnh cũng cần nên phản tỉnh như vậy.
Nếu như nhân loại có thể tự vấn mình đến cùng thì sẽ phát sinh tâm từ, tâm sám hối và nghiệp tự nhiên sẽ giảm cũng như những chứng bệnh oan nghiệt kỳ lạ sẽ dần tiêu tan.
(Trích Báo ứng hiện đời 1&2 – tác giả: Quả Khanh)

Send a message to learn more

✿ CHUYỆN LẠ KHI THỈNH ĐẠI TẠNG KINH:      RỒNG HỒ NGHINH ĐÓN VÀ CON BÒ VÀNG      QUY Y.🛡️ Hòa Thượng Hư Vân Từ Penang, M...
03/12/2025

✿ CHUYỆN LẠ KHI THỈNH ĐẠI TẠNG KINH:
RỒNG HỒ NGHINH ĐÓN VÀ CON BÒ VÀNG
QUY Y.

🛡️ Hòa Thượng Hư Vân

Từ Penang, Mã Lai Á, tôi bắt đầu khởi hành vận chuyển Đại Tạng kinh. Khi đến Ngưỡng Quang (Miến Điện), cư sĩ Cao Vạn Bang ra tiếp đón, lưu giữ tôi ở lại nhà ông hơn cả tháng. Đích thân ông đưa tôi đi Ngõa Thành. Tại Ngưỡng Quang, Cao cư sĩ thỉnh một tôn tượng Phật nằm, định mang về chùa Chúc Thánh thờ phụng. Khi tàu đến Tân Nhai, tôi ghé lại đình Quán Ấm, thuê người ngựa đi về núi Kê Túc. Vì kiện vật quá nặng, ngựa không thể chở hết và lại không thể thuê người thêm, nên tạm để tượng Ngọc Phật lại đình Quán Ấm, vài năm sau sẽ thỉnh về núi. Cao cư sĩ lưu giữ tôi lại hơn bốn mươi ngày, tự thân lo liệu sắp đặt việc chuyển vận, cúng dường tiền tài, sức lực. Cử chỉ ông rất chân thành, thật là hiếm có.

Người ngựa đồng hành; đi qua các trấn như Đằng Xung, Hạ Quan đều được dân chúng vui vẻ tiếp đón. Tuy đi hơn cả mười ngày mà người ngựa đều bình an. Chỉ có một lần, khi từ Hạ Quan vào Đại Lý thì sét đánh, hồ Nhĩ Hải nổi sóng to, mây khí biến chuyển, tạo khung cảnh rất kỳ đặc, nhưng lại không mưa. Vừa đến cổng chùa gần hồ Nhĩ Hải thì làm lễ nghinh tiếp Đại Tạng kinh. Sau khi Đại Tạng kinh được chuyển vào chùa an toàn thì trời đổ mưa to dầm dề cho đến hôm sau mới tạnh. Dân chúng cho là lão rồng hồ Nhĩ Hải đến nghinh đón Đại Tạng kinh.

Lúc ấy, có tổng tỉnh trưởng Lý Kỉnh Hy của tỉnh Vân Nam và Quý Châu, phụng theo chiếu chỉ Hoàng Đế, phái tùy viên đến Đại Lý, thống lãnh quan dân sĩ thứ tiếp chiếu chỉ nghinh đón Đại Tạng kinh. Họ mắt thấy những việc kỳ lạ này, đồng tán thán Phật pháp thật vô biên. Nghỉ ngơi tại Đại Lý mười ngày, rồi từ Hạ Quan, Triệu Châu đến huyện Tân Xuyên, đi thẳng về chùa Chúc Thánh, một mạch bình an, không một giọt mưa thấm ướt hòm đựng Đại Tạng kinh. Cuối cùng, Đại Tạng kinh được chuyển vào điện các. Đến ngày ba mươi tháng chạp, chùa Chúc Thánh tổ chức hội hương lễ. Hàng chục ngàn người đến dự, đều vui vẻ tán thán điềm lành, thật chưa từng có.

Trong khi thỉnh kinh về núi, có một việc đáng ghi nhận:

Lúc tôi đi ngang qua Đằng Xung, ghé lại chùa Vạn Thọ, đang cùng ngồi đàm đạo với đề đốc Trương Tùng Lâm, bỗng đâu một con bò vàng chạy đến, quỳ xuống, hai mắt rơi lệ. Chạy theo sau là chủ của nó, tên Dương Thắng Xương, cùng nhiều người khác. Được biết ông Dương Thắng Xương, là người chuyên giết bò. Tôi quay về hướng con bò đó và nói: "Nếu con muốn chạy trốn để sống thì phải quy y Tam Bảo!"

Bò liền gật đầu. Tôi thuyết Tam Quy Y, rồi đỡ nó đứng dậy. Bò thuần thục nghe theo như người vậy. Tôi lấy tiền ra đưa cho chủ bò, nhưng ông ta không nhận. Cảm động việc kỳ lạ này, ông chủ bò thề nguyền rằng sẽ đổi nghề khác, và thỉnh cầu quy y cùng ăn chay trường. Đề đốc Trương Tùng Lâm cảm kích việc này nên nhận ông chủ bò làm việc tại một khách sạn.

✓ Trích: Hư Vân Niên Phổ -- Tuyên Thống nguyên niên, 70 tuổi. (1909/10)

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏

CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ NGƯỜI CHỒNG MẮC BỆNH THẦN KINH CỦA CÔ LƯU TỐ VÂNSau khi lấy nhau, cuộc sống rất gian khổ. Bệnh của ôn...
30/11/2025

CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ NGƯỜI CHỒNG MẮC BỆNH THẦN KINH CỦA CÔ LƯU TỐ VÂN

Sau khi lấy nhau, cuộc sống rất gian khổ. Bệnh của ông ấy có lúc nhẹ, có lúc nặng, phát bệnh thì chẳng nhận ra ai, cũng chẳng biết bản thân mình là ai. Có lúc tôi vừa ra khỏi nhà, ông ấy đóng chặt cửa, chặn cả trong ngoài, rồi ở trong đó đập phá đồ đạc, hò hét. Hàng xóm nghe thấy thì sợ không dám đến gần, còn tôi phải vừa dỗ vừa khuyên. Nhiều khi chỉ cần nói sai một câu, ông ấy nổi cơn liền.

Có lần tôi đi dạy về muộn, vừa bước vào cửa ông ấy đã quát:

– Cô đi đâu đấy? Cô đi gặp đặc vụ phải không?
Tôi nói:
– Không có, em đi dạy học về mà.
Ông ấy liền nghi ngờ:
– Dạy học cũng là giả, chắc là đi gặp người khác!

Tôi phải nhẹ giọng giải thích, năn nỉ mãi mới yên. Người ngoài thật khó tưởng tượng cuộc sống như vậy là thế nào. Nhưng trong lòng tôi chưa từng hối hận. Tôi nghĩ: “Ông ấy cũng là một sinh mạng khổ đau, nếu tôi không cứu, ai sẽ cứu?”

- Tôi thầm phát nguyện:

“Nếu đời này tôi gặp ông ấy, đó là vì nghiệp duyên quá khứ. Tôi nguyện dùng tình thương và Phật pháp để trả nghiệp này. Tôi không bỏ ông ấy, dù thế nào cũng sẽ ở bên, giúp ông ấy một lần tỉnh lại.”

Sau đó, tôi bắt đầu tiếp xúc với Phật pháp. Lúc đầu, tôi chỉ tụng kinh và niệm Phật để cầu an, cầu cho ông ấy bớt bệnh. Nhưng dần dần, khi nghe pháp của lão Hòa thượng Tịnh Không, tôi hiểu ra:

“Không có cái gì trong đời là ngẫu nhiên.
Tất cả đều là nhân duyên quả báo.
Tất cả đều do tâm mình tạo ra.”

Tôi liền chuyển tâm, từ cầu ông ấy khỏi bệnh, sang hồi hướng công đức, cầu cho ông ấy tiêu nghiệp, được siêu thoát khổ não trong tâm. Từ đó, trong nhà tôi ngày ngày phát loa tụng kinh, niệm Phật, tôi cũng bắt đầu ăn chay, giữ giới, tâm dần thanh tịnh hơn.

Kỳ lạ thay, bệnh của ông ấy cũng bắt đầu thuyên giảm. Ông ấy không còn đập phá, ít nổi giận hơn. Có khi còn cùng tôi ngồi niệm Phật. Tuy vẫn còn lúc tỉnh lúc mê, nhưng ánh sáng trí tuệ Phật pháp đã dần chiếu rọi vào tâm ông ấy.

Tôi nhớ có lần, ông ấy nói:

– Hình như trong nhà có rất nhiều người mặc áo vàng đi lại.
Tôi hỏi:
– Anh thấy họ làm gì?
Ông nói:
– Họ đang bảo vệ em đấy, em đừng sợ.

Tôi nghe mà rơi nước mắt, tôi biết đó là chư vị hộ pháp Bồ Tát đã đến gia trì cho ông ấy.

Từ đó, tôi càng tin sâu hơn vào Phật pháp, càng tin rằng nghiệp có thể chuyển, chỉ cần chân thành sám hối và niệm Phật thật tâm.

Rồi bệnh của ông ấy dần ổn định, tâm tính cũng hiền hòa hơn. Có lúc ông ấy còn giúp tôi quét dọn, rót nước, niệm Phật theo máy. Mọi người đến thăm đều nói:

“Phật pháp thật nhiệm mầu, chị đúng là đã dùng từ bi cảm hóa được oán duyên.”

Tôi biết rõ, nếu không có Phật pháp, tôi không thể sống nổi, cũng không thể có sức mạnh ấy.

- Phật dạy rằng:

“Tất cả nghiệp chướng, đều do một niệm vô minh mà sanh; Tất cả giải thoát, cũng do một niệm giác ngộ mà thành.”

- Nếu bạn hỏi tôi điều gì quan trọng nhất trong đời, tôi sẽ nói:

“Không phải danh lợi, không phải hạnh phúc thế gian, mà là một niệm giác ngộ – tin sâu nhân quả, tin Phật lời chân thật, và sống bằng tâm từ bi, bao dung.”

BỊ HIẾM MUỘN CÓ NÊN ĐI CẦU CON KHÔNG?Nhiều người hiểu rất sai về Cầu Tự! Đối với các đôi vợ chồng hiếm muộn thì chạy chữ...
28/11/2025

BỊ HIẾM MUỘN CÓ NÊN ĐI CẦU CON KHÔNG?

Nhiều người hiểu rất sai về Cầu Tự! Đối với các đôi vợ chồng hiếm muộn thì chạy chữa y học không hiệu quả đa phần sẽ nghĩ đến tâm linh, cụ thể là đi lên đình, đền, chùa xin con Cầu Tự.
Đây là niềm tin tâm thức và truyền thống lâu đời tương tự thờ cúng tổ tiên nhưng thực sự nhiều người không hiểu bản chất của việc này.

Thực ra để lý giải được các câu hỏi trong nhân gian, chỉ cần mọi người thấu hiểu nhân quả và chân lý vạn vật vũ trụ.

CẦU CON LÀ GÌ?

Tâm lý của các cặp vợ chồng khi cưới nhau nhiều năm mà không có con là rất chán chường, mệt mỏi, lo lắng, áp lực, thậm chí người chồng hay người vợ sẽ quan hệ ngoài luồng, hay gia đình bố mẹ họ hàng hai bên gây áp lực bắt bỏ nhau khiến gia đình ly tán. Việc cầu con là sự cầu mong mình có con mà khả năng của vợ chồng không thể sinh con tự nhiên. Trong việc cầu con có mấy vấn đề cầu như sau:

- Cầu con ở cửa chùa hay cửa đền… để xin các bậc bề trên gia hộ cho có con
- Cầu con thể hiện ở việc đi chữa trị hay cấy ghép, điều này sẽ phải đánh đổi là mất nhiều tiền của.
NGUYÊN NHÂN CÁC CẶP VỢ CHỒNG KHÔNG CÓ CON

Khi ta thấu hiểu luật nhân quả, chân lý vạn vật thì sẽ hiểu rõ có các căn nguyên sau:

- Kiếp trước nạo phá thai nhiều, không trân trọng mạng sống sắp hình thành
- Kiếp trước giết hại trẻ con hoặc con cái của chính mình
- Kiếp trước buôn bán trẻ em
- Kiếp trước không nuôi con mà bán hoặc bỏ con
- Kiếp trước vô tình làm con cái chết
- Kiếp trước miệt thị con gái chỉ coi trọng con trai (kiếp này sẽ không có con trai)
- Nguyên nhân do bệnh lý mà lượng tinh trùng của nam giới không có, hay nữ giới không có khả năng sinh con. Dù là nguyên nhân do bệnh lý thì căn nguyên là do nghiệp lực kiếp trước mà dẫn đến sinh ra và lớn lên ở kiếp này mang trong mình bệnh tật không thể có con.

CON CẦU TỰ CÓ TỐT KHÔNG?

Nhiều người hiểu rất sai về Cầu Tự! Đối với các đôi vợ chồng hiếm muộn thì chạy chữa y học không hiệu quả đa phần sẽ nghĩ đến tâm linh, cụ thể là đi lên đình, đền, chùa xin con Cầu Tự. Đây là niềm tin tâm thức và truyền thống lâu đời tương tự thờ cúng tổ tiên nhưng thực sự nhiều người không hiểu bản chất của việc này.

Trong những câu chuyện truyền khẩu về cầu tự, người ta thường kể lại rằng con cầu tự thường rất khó nuôi, và thường hay chết yểu khi mới lên năm, lên ba. Đó không phải con của Thần Thánh, Phật ban cho mà là con của lũ mẹ Ranh đầu thai vào, sau mấy năm chúng lại bắt về. Còn nếu đúng của Thần, Thánh, Phật cho thì đứa trẻ sẽ ở với cha mẹ trọn đời, và cha mẹ sẽ luôn chiều chuộng đứa trẻ dẫu cho có khi lớn cũng vậy. Hiểu như thế này cũng là chưa đúng.

Mọi người nghĩ đứa trẻ Cầu Tự là ở đâu ra? Là thần thánh hiển linh hóa phép ban cho? Xin lỗi là không phải đâu. Khi mọi người Cầu Tự là phát tâm xin con cái nối dõi bất chấp mọi giá, đương nhiên là phải được Bề trên chấp thuận nhưng vấn đề là ai sẽ đầu thai vào bụng của người đi xin. Xin thưa toàn là vong linh có duyên có nợ với mấy vị chứ ai vào đây nữa!!!!

Đó là:

- Oan gia trái chủ, người có nợ duyên
- Yêu linh tu Đạo đã phát tâm quy về tọa hạ bề trên
- Một số rất ít là chuyển thế hoặc phân thân chuyển thể của các Bề trên thật nhưng hiếm.
Con cầu tự là do nghiệp dẫn, nhưng cần cái duyên xúc tác (thần thánh), nếu là ân thì đến trả nhưng đa phần sẽ mộ đạo thì việc đáng mừng cho cha mẹ cùng dòng tộc, phần còn lại trả hết nợ thời bỏ xác hết duyên (chết trẻ) nhưng vì thiện duyên có thể nương theo tộc họ cửu huyền tu đạo mà độ âm cho cha mẹ và gia đình.

Lại nói đến nghiệt duyên mà dân gian gọi là con ma con quỷ, phá gia chi tử thì cha mẹ nên uốn nắn từ nhỏ, dùng tâm tánh thiện nguyện của mình mà gỡ nghiệp, nên dùng mọi cách hướng đạo cho đứa con ắt có ngày toại nguyện (thần thánh không bao giờ hại chúng sinh). Còn cha mẹ không tự rèn đức thì có sinh con theo duyên lành cũng có ngày trả giá (cũng không có mấy người đức độ nào thiếu phúc mà đầu thai vào gia đình này).

CON CẦU TỰ CÓ KHÓ NUÔI THẬT KHÔNG?

Con Cầu Tự có 2 mốc phải cẩn thận đó là 13 tuổi (tuổi thiếu niên dậy thì) và 30 tuổi. Như đã nói ở trên: hết duyên hết nợ thì thường sẽ đi, một số có căn quả thật thì tự có người đưa đường chỉ lối về với Bề trên. Cái cần ở đây là tìm hiểu kỹ, cân bằng cuộc sống thực tại trước đã, nên nhớ duyên đến thì nhận duyên đi thì từ bỏ, cầm lên được thì phải chấp nhận có ngày buông tay rơi mất!

Những đôi vợ chồng xin con nếu được như nguyện ước thì nên đến nơi xin để làm lễ tạ ân trên. Nên nhớ đứa con đầu tiên mới là con cầu tự, đứa sau sẽ là tự nhiên và phải công bằng. Không ít con Cầu Tự bị nuông chiều quá mà sinh hư hỏng, thương con nhưng đừng làm hỏng con

LÀM GÌ ĐỂ KHÔNG CẦN CẦU MÀ VẪN CÓ CON?

Các vị Phật, Bồ tát, thánh thần không can thiệp được vào luật nhân quả, các vị ấy phải tuân thủ luật nhân quả nên chính các ngài đó không cho ai con cái nếu người đó không có khả năng sinh con. Họ chỉ gieo duyên cho những người có khả năng sinh con, nhưng đã và đang hành thiện, họ sẽ gặp được thuốc hay chữa trị thành công mà có con.

Khi thấu hiểu nhân quả và chân lý vạn vật, chỉ cần mỗi người hành thiện, nếu có bệnh lý thì chữa trị, rồi sẽ nhận được quả ngọt là con cái. Do đó không cầu mà vẫn có con. Còn nếu cầu thì sẽ phải đánh đổi, việc đánh đổi nặng hay nhẹ còn phụ thuộc vào nghiệp lực kiếp trước hoặc đang tạo nghiệp của chúng ta hiện kiếp.

Vì thế có 1 câu chuyện như sau:

Cách đây vài năm, tại Hàn Quốc, có 1 câu chuyện về 1 đôi nghệ sỹ hiếm muộn, yêu thương nhận nuôi 1 chú chó Corgi rất tinh khôn tên là Doldo, tội nghiệp cho chú chó là sau 1 thời gian thì chú chó mất vì bệnh ung thư "máu", thời gian cuối cùng đó 2 vợ chồng nghệ sỹ đã khóc thương cho Doldo rất nhiều, những giọt nước mắt thật sự tiếc thương như đứa con của mình ra đi, đầy đau khổ.

Kỳ lạ thay, chưa đến 2 tháng sau thì 2 vợ chồng nghệ sỹ đó có con bằng thụ tinh nhân tạo, điều mà 10 năm qua không thể thành công. Có lẽ chú chó Doldo đã trở về, trả ơn họ bằng ước mơ cả đời của cặp nghệ sỹ giàu lòng phước thiện.

Lại nói về góc độ tâm linh:

Trong sổ định nghiệp vong hồn tại âm phủ, linh hồn khi bị đày vào kiếp súc sinh, thì phải sống cộng sinh nhờ vào thân thú vật, hay nói cách khác là bám vô thân thú vật mà sống, khổ ải trầm luân không thể hết bằng lời. Đặc điểm nhận dạng là những con vật đó thường rất khôn, hơn hẳn những con vật khác. Những linh hồn này chỉ đc siêu thoát khỏi kiếp súc sinh khi những con vật đó chết già, hoặc chết vì bệnh tật tự nhiên mà không phải bị giết chết.

Sự việc của chú chó Doldo ở trong nhà vợ chồng nghệ sỹ kia vô tình thỏa mãn được điều kiện định nghiệp này. Tuy nhiên, trong kinh phật có nói:

Con cái đến với ba mẹ vì 4 duyên: đòi nợ, trả nợ, báo ơn, báo oán. Cha mẹ cũng có 4 duyên với con cái, đó là: sinh thành, nuôi nấng, giáo dục và yêu thương. Ở đây, tuy không sinh thành nhưng công nuôi nấng, giáo dục cùng tình yêu thương đã khiến cho chú chó Doldo trở lại báo ơn, đầu thai làm con vợ chồng nghệ sỹ. Lại được biết, 2 vợ chồng này có trái tim vô cùng nhân hậu, làm từ thiện, tích đức, cúng phật rất nhiều.

Bởi vậy, tôi thường nhắc các học trò tích âm đức và dương đức, cúng dường tam bảo, và lựa chọn khéo léo nuôi 1 con vật nào đó để kết duyên bằng cả tình yêu thương chân thành, trong mật tông phật giáo cũng răn dạy người tu tuyệt đối không ăn thịt chó, vì chó là loài trung thành tuyệt đối. Lúc này, điều ước sẽ thành sự thật, cầu mong sẽ thấu đến thần phật.

Có nhiều người hiếm muộn nhưng vô minh, chẳng bao giờ nghe tôi do cái tôi quá lớn, bệnh hiếm muộn xét về tâm linh là nhân quả của bản thân cùng phúc của dòng họ còn quá ít nên bị hạn tuyệt tự, điều đau buồn nhất của dòng họ cõi ta bà. Đi coi tử vi, rồi than thân trách phận, chấp nhận thương đau.

Vậy như câu chuyện của Doldo thì chẳng phải lấy tha lực và ánh sáng của phật pháp, hành bồ tát để "di cung hoán số" cho chính bản thân mình đấy sao. Di cung hoán số là điều có thật nhưng phải xuất phát từ tâm bồ đề của chính bản thân.

🧧HÃY NÊN DẠY TRẺ NHỎ NIỆM PHẬT ! 🧧🌹Ngài Ấn Quang Đại Sư đã nói, hãy dạy trẻ mới lên Ba tuổi niệm danh hiệu A Di Đà Phật ...
23/11/2025

🧧HÃY NÊN DẠY TRẺ NHỎ NIỆM PHẬT ! 🧧

🌹Ngài Ấn Quang Đại Sư đã nói, hãy dạy trẻ mới lên Ba tuổi niệm danh hiệu A Di Đà Phật hay danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát. Vì vô hình chung chúng ta không thể nào thấy được các vị oan gia trái chủ của các bé, chúng ta dạy Con niệm Phật để làm gì?

🌹Để các bé có thể tự tai qua nạn khỏi, bệnh tật tự tiêu trừ, các vị oan gia trên thân thể chúng cũng được nghe pháp mà độ được họ và ngày qua ngày, họ hiểu Phật pháp mà tu theo. Hạn chế việc đau bệnh trên thân thể các bé, và có nhiều điều lợi ích sau này cho trẻ lắm thay!

🌹Thời buổi này được gọi là thời loạn lạc, ma quỷ loạn thế nên xảy ra rất nhiều chuyện chưa từng có từ trước đến giờ. Thiên tai nhân họa, dịch bệnh, tai ương, tai nạn, tật bệnh ... xảy ra khắp nơi.

🌹Vì vậy ông bà, cha mẹ, anh em, thầy cô giáo... chỉ bảo vệ trẻ trong phạm vi mắt thấy. Chúng ta không thể nào kiểm soát con của chúng ta trong thời gian 24h/24h. Cách duy nhất để bảo vệ Con tránh xa tai ương cũng như bệnh tật và nạn tai là hãy dạy con Niệm Phật, Niệm Quán Âm khi còn bé, lớn hơn dạy tụng kinh, trì chú, làm công đức, phóng sinh, cúng dường Tam Bảo, làm từ thiện...

🌹Không cần niệm nhiều chỉ cần bước chân lên xe Bố Mẹ hay ai chở bé hãy vui vẻ nói “nào chúng ta hãy cùng niệm Phật, niệm đến khi sắp đến trường nha con và dừng lại dạy con đọc kệ hồi hướng và phát nguyện cầu sanh Tây Phương Cực Lạc”.

🌹Khi các bé niệm Phật, các vị Hộ Pháp Thần sẽ ở bên cạnh bé 24h/24h, bé sẽ được bảo vệ ngày đêm không gián đoạn... Khi chúng ta đi làm vẫn có thể an Tâm mà hoàn thành công việc, không bị phân tâm vì con mình luôn được bình an. Hơn nữa việc niệm Phật trợ giúp các Bé rất hiếu thảo, thương quý Cha Mẹ, nghe lời Thầy Cô, biết kính trọng người lớn tuổi. Tôn Sư Trọng Đạo - Đối Nhân Xử Thế biết hoà nhã, hoà ái, biết thương vật, giúp đời... Thành công cơ bản trên đường Đời của một con người là gì ? Là biết Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín, giữ gìn Ngũ Giới. PHƯỚC ĐỨC của con người đến được từ đâu ? Dĩ nhiên đến từ giữ gìn Ngũ Đức, Ngũ Giới, từ đó sẽ suy ra là Tâm Yêu Thương (từ bi-trí tuệ), Tâm chia sẻ, bao dung rộng lớn, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình.

Nếu như trong trường hợp có tai nạn đi chăng nữa, Nặng thì hóa nhẹ, Nhẹ thì hóa không... Hãy vững tin điều này, vì những lời chư Phật giảng dạy không bao giờ sai, nếu có niềm tin bạn sẽ luôn được sự gia hộ và vượt qua được tất cả mọi khó khăn, tai nạn và bình an trong mọi hoàn cảnh.

Con nguyện cho tất cả các trẻ thơ trên toàn thế giới ngoan ngoãn, hạnh phúc luôn được bảo vệ và che chở

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

NAM MÔ QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT

Facebook thanh phú
HOAN NGHÊNH COPY, CHIA SẼ.

⛔TỘI PHÁ THAI RẤT NẶNG(HT Tuyên Hoá)Hỏi: Như có khi con nghe được một bài hát hoặc một khúc nhạc rất hay thì con có thể ...
23/11/2025

⛔TỘI PHÁ THAI RẤT NẶNG

(HT Tuyên Hoá)

Hỏi: Như có khi con nghe được một bài hát hoặc một khúc nhạc rất hay thì con có thể cúng dường ca khúc đó cho chư Phật và Bồ Tát được không? Nếu được, thì phép cúng dường phải như thế nào?

Đáp: Thì cũng là hát ca khúc đó lên thôi! Nhưng quý vị cần phải biết chắc là ca khúc đó không có tính cách dâm đãng, không gợi ý tà dâm thì mới được, mới là chánh đáng. Hiện nay Vạn Phật Thánh Thành của chúng ta cũng có những ca khúc về Phật Giáo, quý vị đều có thể đem cúng dường chư Phật. Chúng ta xướng những bài tán trước tượng Phật, thì đó cũng là dùng ca khúc để cúng Phật vậy. Trong Kinh Pháp Hoa đã có nói rất rõ ràng rằng các ca khúc, âm nhạc, bài tán có tính cách thanh tịnh, trang nghiêm, đều có thể được dùng để cúng Phật.

 

Hỏi: Làm sao để loại bỏ dâm dục ?

Đáp: Nếu đừng nghĩ tới, thì sẽ loại bỏ được. Nếu cứ liên tục nghĩ đến, thì làm sao bỏ được ? Ngay khi những niệm này vừa khởi lên, phải biết rõ nó. Một khi biết rõ, thì nó biến mất.

Hỏi: Bạch Hòa Thượng, có một số những người mẹ không hôn thú đang gây ra nhiều vấn nạn xã hội, rồi sau đó là có việc phá thai ... Con tự hỏi Hòa Thượng có ý kiến hay đề nghị gì về vấn đề này.

Đáp: Quý vị đang đề cập về những bà mẹ độc thân. Khổ thay, những người này đã đánh mất nhân phẩm, vì thế họ không tôn trọng những luật lệ trước khi lập gia đình. Ngày nay, những người trẻ thích khiêu vũ, xem phim ảnh, và ca hát. Họ hưởng thụ ăn uống, vui chơi và tìm khóai lạc. Những đam mê và hành vi dẫn đến sự mất nhân phẩm, đến độ họ không còn ý thức việc họ là con người. Là người, phải có hành vi của người, nhưng họ lại giống như ma quỉ -- lén lút không tôn trọng luật lệ, muốn thử hết trước khi lập gia đình ... và vì thế, họ có thai. Những chuyện như thế này có thể không có gì quan trọng ở phương Tây, nhưng ở Trung Hoa thì thật xấu hổ.

Vấn đề này xảy ra do chỉ do một niệm vô minh: Nam theo đuổi nữ, nữ tìm kiếm nam ... Bởi vì vô minh, nên hành nghiệp theo sau, sau khi hành nghiệp tạo tác thì có danh sắc, lục nhập, xúc, và thọ hiện hữu …, tất cả nhựng thứ này đều tạo tác bởi vô minh.. Do mê mờ, tình ái khởi sanh, tiếp theo là dục vọng muốn nắm bắt (thủ và hữu), và sau đó là nhiều vấn đề khác xuất hiện … cho đến khi già chết (lão, tử) đến. Toàn bộ chuỗi biến cố này được gọi là Pháp Mười Hai Nhân Duyên.

Vì người đời không hiểu Mười Hai Nhân Duyên nên, họ làm những việc trái với đạo lý. Vì vậy vấn nạn của họ càng ngày càng lớn. Cho đến lúc họ mang thai, sự việc càng trở nên rắc rối hơn khi thay vì dưỡng thai bào để sinh nở, họ lại phá hủy bào thai lúc thai từ một đến bốn tháng tuổi.

Tội phá thai rất nặng. Quý vị có thể nghĩ chúng
chỉ là con ma bé nhỏ, nhưng những con ma này có những năng lực tâm linh to lớn có thể làm quý vị chết hay mang những tật bệnh kỳ lạ, làm cho quý vị nói năng lảm nhảm và lẫn lộn đầu óc đến khi điên dại ... Tội phá thai còn nặng hơn tội giết người lớn. Nếu quý vị không muốn có con, tại sao lại gây ra việc thụ thai? Tại sao rắc rối như thế? Khổ thay, đàn ông và đàn bà không hiểu đạo lý làm người nên những vấn đề này mới xảy ra.

Để giải quyết những vấn đề này, chúng ta cần cung cấp giáo dục về tình dục cho những người trẻ, và dạy họ đừng dính mắc vào tình ái cho đến khi khôn lớn trưởng thành; nếu không, họ sẽ gặp những vấn nạn khó khăn. Chúng ta phải thúc đẩy mạnh mẽ để họ tuân theo những quy tắc này .

XIN THƯỜNG NIỆM
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏
HOAN NGHÊNH CHIA SẺ VÀ COPY

Address

Huyện Phú Ninh, Tỉnh Quảng Nam
Quang Nam

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thiên Hỷ Đường - Thiên Hỷ Hoàn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share