An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý

An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý Phần lớn các vấn để tâm lý có thể được giải quyết thông qua tham vấn
(1)

Có một cảnh rất quen:mình bước vào một nơi, thấy có ai khôg nhận ra mình, trong lòng hơi khựng lại một nhịp.Xong não bắt...
19/04/2026


Có một cảnh rất quen:
mình bước vào một nơi, thấy có ai khôg nhận ra mình, trong lòng hơi khựng lại một nhịp.
Xong não bắt đầu chạy: “Ủa, mình vậy mà họ không biết? Hay họ coi thường mình?”
Thế là tự ái nổi lên, quay xe cái rụp — khỏi tham gia nữa cho “đỡ mất giá”.

Nghe thì có vẻ người khác làm mình khó chịu.
Nhưng soi kỹ chút sẽ thấy… họ có làm gì đâu.
Chỉ là họ không biết mình, vậy thôi.

Phần còn lại là do mình tự “viết kịch bản” thêm.

Cái ngã nó tinh vi ở chỗ đó.
Nó không cần ai nói thẳng “tôi coi thường bạn”.
Chỉ cần một ánh nhìn lướt qua, một sự im lặng, một cái không-được-chú-ý… là đủ để nó dựng lên cả một câu chuyện.

Và mình tin câu chuyện đó như thật.

Thật ra, phần lớn chúng ta lớn lên bằng cách nuôi cái ngã.
Học để giỏi hơn.
Làm để được công nhận.
Cố để không thua kém.
Tất cả đều không sai — nó giúp mình đi được trong đời.

Chỉ có điều, ít ai được dạy cách nhìn lại cái ngã khi nó bắt đầu đòi hỏi quá nhiều.

Đòi phải được biết đến.
Đòi phải được tôn trọng theo cách mình muốn.
Đòi người khác phải phản ứng “đúng chuẩn” thì mình mới thấy ổn.

Thế là chỉ cần một ánh mắt lạc nhịp, một câu nói không vừa tai, hay đơn giản là người ta… không nói gì,
bên trong đã xao động.

Không phải vì tình huống lớn,
mà vì cái ngã đang bị chạm.

Có người sẽ phản ứng bằng giận.
Có người buồn.
Có người im lặng rút lui nhưng trong lòng đầy ấm ức.

Rồi quay về kể lại:
“Chỗ đó không tôn trọng mình.”

Nghe cũng có lý.
Nhưng nhiều khi cái “không tôn trọng” đó… chỉ mới diễn ra trong đầu mình.

Cái khó không phải là làm sao để người khác đối xử đúng với mình.
Mà là nhận ra khi nào mình đang tự buộc thế giới phải xoay quanh cái tôi của mình.

Không phải để trách.
Chỉ để… bớt tin nó 100%.

Một lúc nào đó, nếu đủ tỉnh, mình sẽ thấy:
người ta không biết mình — chuyện bình thường.
Người ta không để ý — cũng bình thường.

Còn cái phần “mình bị coi thường”,
nhiều khi chỉ là một câu chuyện mình vừa kể xong cho chính mình nghe.

Thấy được vậy, tự nhiên nhẹ đi chút.
Không cần phải nhỏ lại,
chỉ là bớt căng khi cái ngã muốn phình to giữa một thế giới vốn dĩ… chẳng mấy ai rảnh để soi mình nhiều đến vậy.

Lung linh trong nắng mai
05/04/2026

Lung linh trong nắng mai

Gần đây, khi có cơ hội hoạt động và giao lưu với nhiều huấn luyện viên yoga, mình nhận ra một mẫu số chung khá rõ:Rất nh...
03/04/2026

Gần đây, khi có cơ hội hoạt động và giao lưu với nhiều huấn luyện viên yoga, mình nhận ra một mẫu số chung khá rõ:

Rất nhiều HLV đã đi rất sâu với cơ thể, hơi thở và thực hành yoga.
Yoga thực sự đã trở thành một điểm tựa, thậm chí là “cứu cánh” giúp đi qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống.

Nhưng đồng thời, mình cũng thấy rằng nhiều người vẫn đang âm thầm mắc kẹt với những vấn đề nội tâm chưa được gọi tên:
• những cảm xúc khó lặp đi lặp lại
• mô thức mối quan hệ chưa được hiểu rõ
• nỗi lo âu, bám dính, sợ bị bỏ rơi
• cảm giác trống rỗng dù vẫn thực hành đều đặn
• và đôi khi là câu hỏi rất sâu: “Tôi là ai?”

Điều này không phải vì yoga không đủ giá trị,
mà bởi quá trình chữa lành sẽ chưa thật sự trọn vẹn nếu thiếu nền tảng kiến thức tâm lý chính thống và khả năng thấu hiểu nội tâm một cách sâu sắc.

Từ đó, mình xây dựng chuỗi workshop “Nâng cao thể cảm xúc” – một series dành riêng cho cộng đồng huấn luyện viên yoga, với ngôn ngữ gần gũi với nghề nhưng đi sâu vào nền tảng tâm lý học và thực hành nội tâm.

🌱 Các buổi workshop sẽ xoay quanh những chủ đề như:
• Thiền khám phá nội tâm
• Nhận diện và xử lý cảm xúc khó theo mô hình RAIN
• Hiểu các cơ chế phòng vệ vô thức
• Giao tiếp phi bạo lực trong các mối quan hệ
• Gắn bó lo âu và mô thức tình cảm
• Giải phóng bản thân khỏi so sánh xã hội và các chuẩn mực
• Khủng hoảng hiện sinh: “Tôi là ai?”

Mình mong đây sẽ là một không gian để các HLV không chỉ đi sâu hơn với yoga của cơ thể,
mà còn đi sâu hơn với thế giới cảm xúc và nội tâm của chính mình.

✨ Chữa lành không chỉ là thả lỏng cơ thể,
mà còn là dám nhìn vào những gì đang vận hành bên trong.

Nếu bạn quan tâm, hãy tham gia nhóm zalo dưới comment để nhận lịch các buổi workshop nhé

Có một chuyện rất buồn cười của con người là mình hay lỡ tưởng cái mình thấy hợp lý chính là… chân lý.Kiểu như trong đầu...
31/03/2026


Có một chuyện rất buồn cười của con người là mình hay lỡ tưởng cái mình thấy hợp lý chính là… chân lý.

Kiểu như trong đầu mình có sẵn một cái “chuẩn” vô hình.
Giày thì phải mang với tất.
Âm nhạc thì phải êm tai, có giai điệu, có nhịp phách rõ ràng.
Bài toán thì phải giải theo đúng lối mình từng học.
Yoga thì tư thế này phải đúng góc đó, thở phải kiểu kia, con mèo con bò phải cong lưng như sách vẽ.

Rồi bước ra đường một cái, thấy mấy đứa nhỏ mang dép với tất trắng cao tới bắp chân, nhìn ban đầu chỉ muốn hỏi:
“Ủa rồi chân em lạnh chỗ nào?”

Nhưng tụi nó vẫn đi rất tự tin.
Thậm chí còn thành… mốt.

Mình đứng đó mới thấy cái gọi là “không hợp lý” nhiều khi chỉ là không hợp với hệ quy chiếu của mình.

Nghệ thuật cũng vậy.
Mình quen nghĩ âm thanh phải du dương, nghe xong thấy dễ chịu.
Rồi có ông nghệ sĩ nào đó xếp mấy trăm cái bát sứ cho va vào nhau leng keng loảng xoảng, người ta đứng xem trầm trồ, dán bảng “sắp đặt âm thanh đương đại”.

Mình nghe xong chỉ muốn nói:
“Cái này ở nhà mẹ mình rửa chén mỗi chiều cũng nghệ thuật lắm.”

Nhưng biết đâu, chính cái phản ứng đó mới làm lộ ra một chuyện sâu hơn:
mình không khó chịu vì âm thanh,
mình khó chịu vì cái đúng trong đầu mình bị chạm.

Tâm lý học gọi đó là xu hướng lấy trải nghiệm của mình làm trung tâm để đánh giá thế giới.
Nói đời hơn là:
mình hay tưởng cái mình quen chính là cái đúng.

Thật ra cái gọi là “hợp thời”, “hợp lý”, “đúng chuẩn”… phần nhiều là những chiếc áo rất vừa với cái tôi ở một giai đoạn nào đó.

Hồi trẻ mình thấy phải sống xông xáo mới đúng.
Về sau lại thấy ở yên mới là chân lý.
Có khi chỉ vài năm sau mình lại thấy:
à, hóa ra không phải cái nào đúng hơn,
mà là lúc đó tâm mình đang nghiêng về phía nào.

Ngay cả trong yoga cũng vậy.
Có người nói bò mèo phải cuộn cằm, ép bụng, mở ngực kiểu này mới chuẩn.
Người khác lại chỉnh khác.

Rốt cuộc ai đúng?

Có khi cả hai đều đúng… trong một bối cảnh nào đó.

Với một người đau lưng, cái “đúng” không giống với người tập khỏe mạnh.
Với một người đang lo âu, nhịp thở “đúng” không giống người đã quen thực hành lâu năm.

Cho nên cái đúng nhiều khi không phải một điểm cố định,
mà là một sự tổng hòa giữa hoàn cảnh, mục tiêu, cơ địa, trải nghiệm và cả cái ngã của người nói.

Mỗi người đều có một phần bản ngã lẫn trong cái mình cho là chuẩn mực.
Chỉ là có người thấy được, có người không.

Nguy hiểm không phải là có tiêu chuẩn.
Mà là bám vào tiêu chuẩn đó tới mức quên mất đời luôn vận động.

Có những cái hôm nay mình cho là kỳ quặc, vài năm sau lại thành bình thường.
Có những điều mình từng thề là sai, rồi một ngày lại thấy nó hợp lý trong một góc nhìn khác.

Nghĩ cho cùng, cái gọi là “đúng” nhiều khi cũng chỉ là một chiếc ghế tạm để mình ngồi ở giai đoạn này của đời.

Ngồi được thì cứ ngồi.
Nhưng đừng lỡ tưởng cái ghế của mình là… cả căn nhà.

Có một kiểu rất quen thuộc của con người mà chắc ai cũng từng dính ít nhất một lần: mê nghe hơn mê làm.Nghe một bài giản...
30/03/2026



Có một kiểu rất quen thuộc của con người mà chắc ai cũng từng dính ít nhất một lần: mê nghe hơn mê làm.

Nghe một bài giảng về tu tập xong thấy lòng sáng trưng, cứ tưởng mai thức dậy là mình thành người mới.
Nghe một buổi nói chuyện về yoga, về chữa lành, về kỷ luật bản thân… tự nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh mình sống rất lành mạnh, rất an yên, rất “phiên bản tốt hơn của chính mình”.

Nhưng sáng hôm sau chuông reo 5 giờ, tay vẫn rất thành thật bấm tắt báo thức rồi quay sang ôm gối.

Cái này không phải do mình lười đâu — hoặc không chỉ là lười.
Dưới góc nhìn tâm lý, não người rất thích cảm giác tiến bộ mà không phải trả giá.

Nghe ai đó nói sâu sắc về một vấn đề, bộ não sẽ cho mình một cảm giác như thể mình đã đi được một đoạn đường rồi.
Giống như chỉ cần xem video về tập gym là bụng tự động… săn lại trong tưởng tượng.

Đó là một kiểu “thỏa mãn thay thế”.
Ta được cảm giác mình đang thay đổi, trong khi thực ra mới chỉ đang tiêu thụ ý tưởng về sự thay đổi.

Nghe về thiền dễ hơn ngồi yên với chính mình.
Nghe về yoga dễ hơn cảm nhận chỗ lưng đang căng, hông đang kẹt, tâm đang bực.
Nghe về mục tiêu cuộc đời dễ hơn việc mỗi ngày đều đặn làm những việc chán ngắt để tiến tới nó.

Nói đời hơn một chút, nhiều khi ta mê nghe vì nghe không làm mình bị đau.

Nghe một người nói về buông bỏ rất đã.
Nhưng tới lúc phải buông một mối quan hệ, buông một cái tôi, buông một nhu cầu được công nhận… mới thấy lòng nó co giật như bị rút điện.

Nghe về thiền thì ai cũng thấy hay.
Nhưng ngồi xuống 10 phút mới thấy đầu mình như cái chợ.
Đủ thứ người xuất hiện trong đầu, từ người yêu cũ đến học viên chưa trả tiền, từ bài đăng Facebook đến cái cây ngoài vườn chưa tưới.

Lúc đó người ta mới hiểu:
à, hóa ra trước giờ mình không thiếu kiến thức,
mình thiếu khả năng chịu được cảm giác khó chịu khi thật sự bước vào trải nghiệm.

Trong nhà đạo cũng vậy.
Nghe pháp dễ sinh hỷ.
Ngồi nghe ai nói về vô thường, buông xả, chánh niệm… thấy thấm lắm.

Nhưng đạo không nằm ở chỗ “thấy thấm”.
Đạo bắt đầu ở chỗ sáng mai ai đó nói một câu trái ý, mình có bớt sân hơn không.

Nghe là gieo hạt.
Dấn thân mới là tưới cây.

Có khi mình mê nghe vì nghe giúp mình giữ được hình ảnh đẹp về bản thân:
mình là người ham học, ham tu, ham phát triển.

Còn khi thật sự dấn thân, mình phải đối diện với một sự thật hơi mất mặt:
mình không giỏi như mình tưởng.
Mình không bình an như mình nghĩ.
Mình không kỷ luật như những câu caption mình từng đăng.

Đó mới là lý do sâu xa khiến nhiều người cứ đứng quanh bờ mà nghe tiếng sóng,
chứ chưa dám bước xuống nước.

Vì xuống nước là biết liền mình bơi được hay không.

Nhưng cũng đừng trách mình quá.
Con người vốn thích đứng ở nơi an toàn.
Ai mà chẳng thích nghe về con đường hơn là đi trên con đường lởm chởm.

Chỉ là tới một lúc nào đó, nếu thật sự muốn chuyển hóa,
mình sẽ phải chấp nhận đổi cái khoái cảm của việc “nghe cho đã”
lấy cái khó chịu rất thật của việc “làm cho tới”.

Nghe một trăm bài về yoga không bằng một buổi thở thật sâu trên thảm.
Nghe một ngàn câu về tu tập không bằng một lần ngồi yên và thấy rõ tâm mình đang chạy loạn.

Có những chân lý không nằm trong lời nói.
Nó chỉ lộ mặt khi mình chịu bước vào và để đời… dạy trực tiếp.

Mấy nay mình đi một con đường mà nói thiệt là lúc đầu cũng… hơi cô đơn.Vừa tham vấn tâm lý, vừa kết hợp yoga cân bằng – ...
20/03/2026


Mấy nay mình đi một con đường mà nói thiệt là lúc đầu cũng… hơi cô đơn.
Vừa tham vấn tâm lý, vừa kết hợp yoga cân bằng – phục hồi cột sống cho nhóm lo âu, trầm cảm.
Nghe thì hay, nhưng trong đầu lúc nào cũng có một câu hỏi lửng lơ: “Không biết mình đang đi đúng hướng chưa?”

Rồi mấy hôm nay, có thời gian ngồi đọc lại một số nghiên cứu, tự nhiên thấy lòng… vững lại.

Như nghiên cứu TỈ LỆ BỊ RỐI LOẠN LO ÂU VÀ TRẦM CẢM Ở BỆNH NHÂN ĐAU THẮT LƯNG MẠN TÍNH DO THOÁI HÓA CỘT SỐNG của tác giả Vũ Hồng Vân bệnh viện 108 cho thấy
tỷ lệ lo âu lên tới 65%, trầm cảm 55%. Tác giả đưa kết luận: Ở bệnh nhân đau lưng mạn tính do thoái hóa, các yếu tố tâm lý đóng vai trò quan trong, bởi vì các bệnh nhân này có nguy cơ bị rối loạn tâm lý lo âu và trầm cảm.

Đọc xong không phải kiểu “ồ ghê vậy”,
mà là kiểu: “À, hóa ra những gì mình đang thấy mỗi ngày… không phải cảm giác cá nhân.”

Những thân chủ đau lưng, cứng người, mất ngủ, mệt mỏi…
không chỉ là câu chuyện cơ – xương – khớp.
Mà là câu chuyện của một hệ thần kinh đã quá tải.
Một tâm trí không còn biết cách “thả xuống”.

Trước đây, mình làm tham vấn tâm lý là chính.
Ngồi nghe, phản chiếu, giúp thân chủ hiểu ra.
Cũng có thay đổi, nhưng có những ca mình cảm nhận rất rõ: họ hiểu, nhưng chưa chạm được.

Họ vẫn căng trong người.
Vẫn thở nông.
Vẫn mang một kiểu co rút rất sâu trong cơ thể.

Rồi khi họ dùng thuốc, có giảm triệu chứng,
nhưng đâu đó mình vẫn thấy… thiếu một mảnh ghép.

Cho tới khi mình bắt đầu dạy yoga cân bằng – phục hồi.
Không phải kiểu tập cho khỏe hay cho đẹp,
mà là kiểu đưa người ta quay lại với chính cơ thể mình.

Từng nhịp thở.
Từng cảm giác nhỏ.
Từng chỗ căng – chỗ buông.

Lúc đó mình mới thấy một điều rất rõ:
có những thứ không thể chỉ nói mà hiểu,
mà phải cảm thì mới chuyển.

Và khi hai thứ đó gặp nhau —
một bên là tham vấn giúp họ nhìn ra,
một bên là yoga giúp họ cảm được —
thì tiến trình thay đổi diễn ra nhanh hơn thấy rõ.

Không phải kiểu thần kỳ gì đâu.
Nhưng là kiểu: họ bớt lệ thuộc hơn.
Bớt cần bám vào mình như một chỗ dựa.
Bắt đầu tự cảm, tự điều chỉnh, tự quay về.

Đối với mình, đó mới là điều đáng quý.

Hồi trước mình cứ loay hoay nghĩ yoga chỉ là “bổ trợ” cho tâm lý.
Giờ thì thấy… có khi nó là một cánh cửa khác đi vào cùng một vấn đề.

Một bên đi từ tâm xuống thân.
Một bên đi từ thân ngược về tâm.

Gặp nhau ở giữa.

Đọc mấy nghiên cứu như vậy không phải để “khoa học hóa” những gì mình đang làm,
mà giống như có ai đó gật đầu nhẹ:
“Ừ, hướng này có cơ sở đó.”

Còn phần còn lại, vẫn là mình tiếp tục quan sát, tiếp tục làm, tiếp tục chỉnh.
Nhưng ít nhất, mình không còn cảm giác đang đi một mình trong mơ hồ nữa.

Mà là đang từng bước ghép lại những mảnh mình đã học, đã trải qua —
thành một con đường… có vẻ ngày càng rõ hình hơn.

Nhìn lại một đoạn đời bản thân và những người xung quanh, mình thấy có một “mẫu số chung” khá buồn cười: hễ bắt đầu nghi...
19/03/2026


Nhìn lại một đoạn đời bản thân và những người xung quanh, mình thấy có một “mẫu số chung” khá buồn cười: hễ bắt đầu nghiêm túc nghĩ về chuyện sống cho đúng, là y như rằng… đi qua vài pha cực đoan.

Mà cực đoan thì đơn giản thôi — lệch hẳn về một bên, rồi tưởng đó là chân lý.

Sẽ có nhiều người có giai đoạn tin tiền là tất cả. Là thước đo giá trị, là câu trả lời cho mọi bất an.
Rồi đến lúc có chút tiền, tự nhiên thấy trong lòng vẫn lộn xộn. Thế là quay ngoắt 180 độ:
“Tiền không mang lại hạnh phúc.”
Xong bắt đầu mơ về một cuộc đời không dính dáng tiền bạc, sống tối giản, buông bỏ các kiểu.

Nhưng… tiền cạn.
Thế là lại xách dép quay lại kiếm tiền, trong lòng hoang mang:
“Ủa vậy rốt cuộc cái nào mới đúng?”

Chuyện sống cũng vậy.
Ở thành phố chán quá, quay ra mê “sống thuận tự nhiên”.
Thế là về vườn, tự tay làm đủ thứ, sống kiểu “mình phải thật gần với đất”.
Nhìn qua thì rất đẹp, rất “chân ái”.

Nhưng được bao lâu?
Khi lưng bắt đầu mỏi, khi nắng bắt đầu gắt, khi những bất tiện nhỏ nhỏ bắt đầu chạm vào đời sống mỗi ngày…
lúc đó mới thấy: hóa ra mình lại đang cực đoan theo một kiểu khác.

Rồi chuyện ăn uống.
Có lúc nhìn rau chợ mà sợ như sợ… chất độc.
Chỉ tin vào rau hữu cơ, ăn cái gì cũng phải “sạch tuyệt đối”.
Rồi một ngày phát hiện: cái chỗ mình tin tưởng đó… cũng không “sạch” như mình tưởng.

Cảm giác lúc đó không phải chỉ là thất vọng.
Mà là hụt hẫng, kiểu:
“Ủa vậy bấy lâu nay mình đang sống trong niềm tin hay ảo tưởng?”

Tu tập cũng không thoát.
Có giai đoạn phải nấu chay riêng nồi.
Phải lạy đúng kiểu.
Phải ăn chay đúng ngày.
Làm cái gì cũng phải “đúng” cho bằng được.

Nhìn lại mới thấy, những lúc đó người ta không hẳn đang tu, mà đang bám chặt vào một phiên bản “đúng” của bản thân.

Nhưng rồi, ai đi qua đủ lâu cũng sẽ nhận ra một điều: những pha cực đoan đó… không phải sai.

Nó giống như mình phải đi lệch sang một bên đủ xa, để rồi có cơ hội quay lại giữa.

Nhờ từng tin tiền là tất cả, rồi lại phủ nhận tiền,
mới bắt đầu hiểu tiền chỉ là một phần của đời sống - không hơn, không kém.

Nhờ từng mê “thuận tự nhiên” đến mức cực đoan,
mới hiểu sống giữa đời là biết tuỳ duyên, không phải ép mình vào một khuôn nào.

Nhờ từng tin tuyệt đối vào “sạch – dơ”,
mới thấy mình đã gán quá nhiều ý nghĩa vào những thứ vốn dĩ luôn biến động.

Và nhờ từng tu tập trong sự cứng nhắc,
mới dần hiểu ra: điều cần buông không phải là thế giới, mà là cái chấp trong mình.

Nên nếu có nhìn thấy ai đó đang cực đoan,
cũng dễ thở hơn một chút.
Vì biết đâu, họ chỉ đang ở một đoạn đường mà mình từng đi qua.

Quan trọng không phải là tránh cực đoan ngay từ đầu - điều đó gần như không thể.
Mà là sau mỗi lần như vậy, mình có chịu dừng lại để nhìn, để hiểu, hay lại tiếp tục gom góp thêm lý lẽ để bảo vệ cái “đúng” của mình.

Vì nếu không cẩn thận,
hành trình tìm chân lý sẽ biến thành hành trình… nuôi lớn cái tôi.

Còn nếu đủ tỉnh,
mỗi lần cực đoan lại là một lần bớt chấp -
để đi tiếp, nhẹ hơn một chút.

“Sống một cuộc đời bình thường.”Nghe qua thì nhẹ tênh, như một câu nói cho có.Ai cũng nghĩ điều đó đơn giản. Thậm chí có...
13/03/2026

“Sống một cuộc đời bình thường.”
Nghe qua thì nhẹ tênh, như một câu nói cho có.
Ai cũng nghĩ điều đó đơn giản. Thậm chí có người còn thấy… hơi tầm thường.

Nhưng càng đi qua nhiều chuyện, người ta mới hiểu: để thật sự sống được một cuộc đời bình thường, không hề dễ.

Bình thường không phải là không có tham vọng.
Cũng không phải là bỏ cuộc với đời.
Mà là đi qua đủ những náo động bên trong mình, rồi mới có thể ngồi xuống yên ổn với nhịp sống giản dị.

Bạn phải đi qua cảm giác muốn hơn người.
Muốn chứng minh mình giỏi.
Muốn được công nhận, được chú ý, được gọi là thành công.

Bạn phải đi qua cả những lúc thấy mình thua kém người khác.
Những lúc nóng ruột khi nhìn người ta tiến nhanh hơn.
Những lúc lòng mình xao động trước danh, trước tiền, trước những lời khen ngọt ngào của đời.

Không đi qua những thứ đó, rất khó để thật lòng thấy đủ với cái “bình thường”.

Bởi vì cái bình thường thật sự không phải là sống ít hơn,
mà là bớt bị kéo đi bởi những so sánh, những cuộc đua mà mình không thật sự muốn tham gia.

Đến một lúc nào đó, bạn thấy mình vẫn làm việc, vẫn kiếm sống, vẫn chăm lo cho những người mình thương.
Nhưng tâm không còn quá bận rộn với chuyện hơn thua.

Bạn có thể ngồi uống trà buổi sáng mà không thấy mình đang phí thời gian.
Có thể trồng một cái cây mà không cần nghĩ nó có ích lợi gì lớn lao.
Có thể sống một ngày yên ả mà không sợ bị gọi là “không làm nên chuyện”.

Lúc đó, câu “sống một cuộc đời bình thường” bỗng nhiên không còn bình thường nữa.

Nó là kết quả của rất nhiều lần buông xuống.
Rất nhiều lần nhìn thẳng vào lòng mình rồi thôi không chạy theo những thứ làm mình xao động.

Và khi đã chạm tới được trạng thái đó,
người ta mới thấy cái bình thường…
thật ra là một dạng giàu có rất sâu của đời người.

Thanh xà, bạch xà, thu hải đường, dừa kem, tuyết cầu, thược dược, liễu hồng, trâm ổi, lan, huệ, hồng…Nói chung là nhìn r...
05/03/2026

Thanh xà, bạch xà, thu hải đường, dừa kem, tuyết cầu, thược dược, liễu hồng, trâm ổi, lan, huệ, hồng…
Nói chung là nhìn ra vườn bây giờ, hoa nào cũng đang nở hết phần mình.
Cả khu vườnAn Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý mấy hôm nay như được ai đó cầm bảng pha màu quét lên từng góc. Chỗ thì tím dịu, chỗ thì đỏ rực, chỗ lại trắng trong veo. Đi một vòng mà cứ phải dừng lại hoài, vì hoa nở nhiều quá, mắt không biết nhìn đâu trước.

Mấy cây cẩm tú cầu ôn đới mới buồn cười. Hồi đó đi ngang tiệm hoa thấy họ vứt mấy cành tàn ra ngoài, mình xin về giâm đại xuống đất. Không kỳ vọng, không tính toán. Vậy mà giờ cũng bắt đầu ra bông, từng chùm tròn trịa như những quả cầu nhỏ. Nhìn mà thương.

Nghĩ lại thì tất cả đều bắt đầu từ những cành giống bé xíu. Có cây chỉ là một đoạn thân khẳng khiu, có cây còn chưa kịp ra rễ. Thứ mình làm được chẳng có gì cao siêu: tưới nước đều, tỉa lá sâu, bón chút phân, che nắng khi cần. Phần còn lại là… đợi.

Đợi không phải kiểu sốt ruột.
Mà là đợi trong sự tin tưởng.

Đến mùa, vườn tự rực rỡ.

Có lẽ con người cũng vậy thôi. Không ai nở hoa quanh năm. Có giai đoạn âm thầm bén rễ, có giai đoạn chỉ toàn lá xanh. Nếu nóng vội, dễ nhổ lên xem rễ đã dài chưa. Còn nếu đủ kiên nhẫn, bạn sẽ thấy có những thứ mình tưởng bỏ đi lại thành điều làm mình bất ngờ nhất.

Mình yêu màu sắc, nên khu vườn cũng “đỏm dáng” theo kiểu của mình. Không theo bố cục quá chuẩn chỉnh, không theo trường phái nào rõ ràng. Chỉ là thích thì trồng, thấy hợp thì giữ. Ai ghé vào cũng hay nói vườn có gì đó rất… sống. Chắc vì nó lớn lên cùng cảm xúc của mình.

Cuộc sống giờ của mình lặng lẽ vậy đó.
Sáng dậy dạy yoga.
Ở nhà bên mẹ.
Chó mèo chạy lăng xăng.
Hoa thì nở hết lớp này tới lớp khác.

Không ồn ào.
Không cần chứng minh điều gì.

Chỉ là mỗi ngày đi một vòng quanh vườn, thấy từng bông hoa mở cánh, trong lòng tự nhiên biết ơn. Và hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được chăm một khu vườn – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – rồi đủ kiên nhẫn chờ nó tới mùa rực rỡ.

Mỗi năm thường Thông sẽ mở 2 lần phụng sự cho cộng đồng. Năm nay vẫn thế.Thân mời quý anh chị đang có vấn đề đau cổ vai ...
04/02/2026



Mỗi năm thường Thông sẽ mở 2 lần phụng sự cho cộng đồng. Năm nay vẫn thế.
Thân mời quý anh chị đang có vấn đề đau cổ vai gáy, đau lưng kinh niên, đau gối, hơi thở yếu, rối loạn nội tiết, đau thần kinh tọa cùng đăng ký tập.
Mỗi học viên sẽ được chụp ảnh cơ thể, coach 1:1 về sức khỏe trước khi tham gia luyện tập.

Hình thức tập online

Dự kiến sẽ có các lớp:
• Lớp 1: 5.00 sáng T357 cho đối tượng đã biết về yoga và chưa từng tập cân bằng phục hồi . LINK DƯỚI COMMENT
• Lớp 2: 17.15 chiều 246 cho đối tượng đã biết về yoga và chưa từng tập cân bằng phục hồi. LINK DƯỚI COMMENT
• Lớp 3: 19.30 tối 357 cho đối tượng CHƯA TỪNG TẬP YOGA. LINK DƯỚI COMMENT

Thời gian dự kiến diễn ra sau Tết ta nhằm ngày 2/3.
Lớp sẽ kéo dài 4 tuần

Điều kiện tham dự:
• Chuẩn bị đủ thảm yoga, 6 block yoga, 1 dây đu yoga
• Phí: 0đ
• Phí kỷ luật: 100k. Phí này sẽ được hoàn trả nếu học viên tham gia đầy đủ nghiêm túc tất cả các buổi. HOÀN TẤT TRƯỚC KHI THAM GIA NHÓM ZALO. IB mình gửi biên lai xong sẽ duyệt vào nhóm hen. STK DƯỚI COMMENT

Address

Thôn Tân Thành, Xã Hoà An, Huyện Krong Pac
Tỉnh Đắk Lắk

Telephone

+84932131586

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý:

Shortcuts

Share

Category