Thuỷ Yoga Phục hồi Online

Thuỷ Yoga Phục hồi Online Yoga Cân bằng: cột sống, Voice, Core, Thở chữa lành , CB Nội tiết tố.Chuyên đề, Doanh nghiệp, PT 1-1

28/08/2026

Yoga Phục hồi hơi thở?

27/08/2026

Hơi thở chất lượng là ?

26/08/2026

Bạn đang thở ngực hay thở bụng? Nông hay sâu?

24/08/2026

Độ sâu của hơi thở nói gì về bạn?

Trong một buổi dạy, một người huấn luyện viên có thể trao cho học viên của mình những gì?Thứ dễ thấy nhất, là một không ...
21/08/2026

Trong một buổi dạy, một người huấn luyện viên có thể trao cho học viên của mình những gì?

Thứ dễ thấy nhất, là một không gian an toàn. Nơi không có sự so sánh, không ai thấy mình kém cỏi, không phải thể hiện, chỉ cần có mặt, là mình, hiện diện với mình. Là nơi những bài tập được thiết kế ưu tiên sự an toàn trên hết.

Rồi là sự yên tâm. Học viên biết rằng có người thầy ở đây để đồng hành, nên mọi cố gắng, những cảm giác mỏi cơ đều nằm trong chủ ý, được kiểm soát ở mức an toàn và vừa sức. Mỗi động tác đều được giải thích để bạn hiểu mình đang làm gì, và quan trọng hơn, được nhắc quay vào lắng nghe cơ thể mình.

Và tất nhiên, là những bài tập được thiết kế theo đúng mục đích của mỗi người.

Nhưng nếu bạn hỏi mình điều lớn nhất là gì, thì mình sẽ không kể ra bất cứ điều nào ở trên.

Mà là năng lượng của người thầy: cảm giác được yêu thương mà người huấn luyện có thể gửi gắm. Yêu thương có thể biểu hiện bằng rất nhiều hình thức: sự chấp nhận, kiên nhẫn, nhẹ nhàng, mạnh mẽ,.... không nhất định qua nội dung lời nói của người hướng dẫn, mà qua năng lượng, người học cảm nhận được.

Mình tin, người huấn luyện viên nào cũng có một tấm lòng yêu thương học viên, ai cũng hết lòng và nhiệt tình. Nhưng mình nghĩ: sự trao đi yêu thương ấy không thể vượt qua chính năng lượng họ đang có. Nó nằm ngoài khả năng điều khiển bằng ý thức của người huấn luyện viên.

Mình nhớ, có những lớp học mà mình chẳng mấy quan tâm hôm nay cô giáo dạy gì. Cô dạy gì cũng được. Bởi mình đến đó, chủ yếu là để được nhận lấy cái cảm giác yêu thương, được chăm sóc như người chị gái mà cô mang lại. Cũng có những lớp bài tập rất hay, rất bài bản — mà năng lượng của cô lại cứ gợn gợn, căng căng. Và lạ lắm, dù bài hay đến mấy, mình cũng chẳng muốn quay lại.

Khi người học đến lớp với tâm trạng rối bời, tâm trí lang thang, gấp gáp, người huấn luyện nhiều khi chẳng cần nói gì, chỉ cần ở đó, hiện diện với tất cả sự bình tĩnh mà vững chãi của mình, người tập đã tự chậm lại, thở êm hơn một cách tự nhiên.

Mà không chỉ trong nghề dạy đâu. Hồi ở Hội An, thi thoảng đi massage, mình cũng để ý lắm đến năng lượng của người làm — mình hay chọn những người mà bản thân họ cũng biết chăm sóc, ưu tiên cho chính mình. Cũng vì thế mà thi thoảng mới có cuộc điện thoại kiểu: "Ồ em muốn làm hả? Chờ chị 10 phút được không, giờ chị đang đạp xe từ biển về" :)) Nghe là biết, một người đang sống thong d**g, thì đôi tay họ đặt lên mình cũng khác.

Nên trong suốt hành trình làm nghề hướng dẫn, mình luôn ý thức nuôi dưỡng chính mình — bằng việc tập luyện đều đặn, một thời gian biểu hợp lý, và biết dưỡng cả thân lẫn tâm bằng thức ăn tinh thần. Để rồi mỗi giờ lên lớp với mình đều nhẹ nhàng và hạnh phúc. 🌿

NƠI TA TƯỞNG ĐÃ NGỦ QUÊNGần bảy năm qua, mình dành phần lớn thời gian để nghiên cứu và rèn luyện đồng hành cùng người ph...
03/08/2026

NƠI TA TƯỞNG ĐÃ NGỦ QUÊN

Gần bảy năm qua, mình dành phần lớn thời gian để nghiên cứu và rèn luyện đồng hành cùng người phụ nữ qua từng giai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Có bạn gái trẻ chỉ mong một cơ thể khoẻ khoắn và vóc dáng đẹp. Có người mẹ mang bầu mong một thai kỳ nhẹ nhàng, bình an. Có người vừa sinh con, thân thể rã rời, khao khát được phục hồi. Và có những người phụ nữ đã lớn tuổi, lặng lẽ nhìn cơ bắp và khả năng vận động của mình vơi dần đi mỗi ngày.

Mỗi người một câu chuyện, một cơ thể, một nỗi niềm. Nhưng tất cả đều có chung một điều: họ khao khát cảm giác SỐNG, không chỉ là tồn tại. Sống với một cơ thể khoẻ mạnh, sáng suốt và năng lượng.

Chiều nay, ở giữa buổi tập qua Zoom, một người phụ nữ đã đi qua bốn lần sinh nở dừng lại nói chuyện với mình. Cô tập được hai tháng. Cô kể dạo này thấy cơ thể có nhiều khí hư hơn — nhưng vội nói thêm, không phải kiểu khiến cô lo, mà "giống như bên trong đang được dọn dẹp, làm sạch ấy cậu ạ. Búi trĩ cũng được kéo lên."

Cô mỉm cười, ngại ngùng "mấy nay tớ bắt đầu cảm nhận lại được ở phía dưới rồi. Cái chỗ mà lâu lắm rồi, sau mấy lần sinh, gần như chẳng còn thấy gì nữa."

Có những vùng trên thân thể người phụ nữ, sau những hy sinh thầm lặng của việc làm mẹ, cứ ngỡ đã ngủ quên vĩnh viễn. Ta quen dần với sự tê lặng ấy — quen tới mức thôi không để ý, coi đó là cái giá hiển nhiên phải trả, rồi lặng lẽ gạt nó sang một bên cùng trăm thứ việc không tên khác. Ít ai nói ra. Ít ai dám gọi tên. Nhưng nó âm thầm lấy đi của người phụ nữ rất nhiều — không chỉ một cảm giác, mà là sự kết nối với chính mình, với bạn đời, với phần nữ tính sâu thẳm nhất.

Người xưa gọi phần tinh trong thân thể là gốc của sinh khí — nó tàng ở Thận, và người ta tin chính nó nuôi giữ sức sống, sự tươi trẻ của một đời người. Tinh mà cạn thì thân mỏi, khí suy, già trước tuổi. Y học bây giờ, theo cách của nó, cũng nói điều tương tự: ham muốn của một người phản chiếu rất thật hormone, khí huyết, thần kinh, giấc ngủ của họ có đang khoẻ hay không — nên nó được xem như một tấm gương soi vào sức khoẻ bên trong.

Nên khi một người phụ nữ khẽ nói "Mình bắt đầu cảm nhận lại được rồi", với mình, đó không đơn thuần là một tiến bộ trên thảm tập. Đó là một phần sự sống đang lặng lẽ trở về.

Cơ thể chúng ta kiên nhẫn và bao dung hơn ta tưởng. Nó luôn chờ đợi ngày ta chịu quay lại, lắng nghe, và dịu dàng đánh thức những nơi ta ngỡ đã bỏ quên. 🌿

HÀNH TRÌNH PHỤC HỒIHôm đó, giữa buổi tập, cô và mình đồng ý thử để cô bước lên vào tư thế đứng gập người xem sao. Chậm r...
29/07/2026

HÀNH TRÌNH PHỤC HỒI

Hôm đó, giữa buổi tập, cô và mình đồng ý thử để cô bước lên vào tư thế đứng gập người xem sao. Chậm rãi bước tới, sau vài giây lắc nhẹ, định thần, cô reo lên: "Thành công rồi! Lần đầu tiên cô đứng được như thế này, kể từ tai nạn năm 2019!"

Và mình, bên kia màn hình zoom, vui lắm.

Để bạn hiểu vì sao một tư thế tưởng chừng đơn giản lại là cả một cột mốc, mình xin kể lại một chút.

Cô từng trải qua một tai nạn, gần như một cơn đột quỵ. Sau biến cố ấy, cơ thể cô đổ hẳn sang bên phải, đi đứng phải vịn tay, nếu không sẽ ngã, đi vài bước đã mệt tới mức phải dừng lại nghỉ. Cô lại bị huyết áp cao và chắc chắn mình không thể vào tư thế cúi gập được vì sẽ chóng mặt. Vào khoảng sau 2 tuần tập, tụi mình đã thử, và không được.

Hơi thở của cô nông, hít tới cổ là hết, và cô đã nghĩ rằng mình sẽ như vậy mãi, cô chấp nhận sự thật rằng cái thân không còn được như trước. Cô từng thử tập với vài huấn luyện viên khác nhau, nhưng không thấy hiệu quả. Lần này cô chịu thử, chẳng qua vì nghe hai chữ "Yoga Phục hồi", nên trong lòng khẽ nhen lại một chút hy vọng.

Những buổi đầu, chỉ để giữ thăng bằng trong một tư thế đơn giản như cái bàn thôi, với cô cũng đã là thử thách. Tụi mình đi thật chậm, chậm ở mức slow motion của một chú lười — chậm để cơ thể kịp cảm nhận và kiểm soát, biết rằng mình luôn an toàn.

Sau một tháng, cùng với những tiến bộ trên thảm, cô cũng thấy sức khoẻ của mình tốt hẳn lên. Cô đi vững hơn, nhanh nhẹn hơn, người gặp khen da cô hồng hào, người gọn hơn. Cô giảm bớt thuốc huyết áp. Cô cảm thấy trục cơ thể của mình dần được lấy lại. Hơi thở tự nhiên đã sâu được tới bụng — cho cô nhiều năng lượng.

Mình kể câu chuyện này, không chỉ để ăn mừng cùng cô, mà còn muốn khẽ nói với bạn — đang đọc những dòng này.

Có thể bạn không trải qua một tai nạn như cô. Nhưng nếu bạn đang thấy cơ thể mình ì ạch, hơi thở lúc nào cũng nông và gấp, ngồi cả ngày trước màn hình mà lúc nào cũng đuối sức, và trong lòng đã âm thầm chấp nhận rằng "chắc mình già rồi" — thì câu chuyện của cô có thể sẽ là nguồn cảm hứng cho bạn.

Cơ thể chúng ta có khả năng phục hồi lớn hơn ta vẫn tưởng. Chỉ cần bắt đầu bằng sự quan sát, những động tác rất nhẹ nhàng và phù hợp, từ từ ta lấy lại được sức khoẻ và vóc dáng, sự tự tin và năng lượng, khả năng kiểm soát giọng nói, và sự tự hào về bản thân, để tận hưởng cuộc sống dù ở bất cứ độ tuổi nào.

MẸ ĐÃ RỜI BỎ CHÍNH MÌNH TỪ BAO GIỜ?Có một điều mình thấy ở rất nhiều người phụ nữ.Khi còn là con gái, chúng ta sống với ...
28/07/2026

MẸ ĐÃ RỜI BỎ CHÍNH MÌNH TỪ BAO GIỜ?

Có một điều mình thấy ở rất nhiều người phụ nữ.

Khi còn là con gái, chúng ta sống với cảm xúc rõ ràng lắm. Vui thì biết mình đang vui, buồn thì biết mình đang buồn, thích gì ghét gì đều rành rọt. Chúng ta có mặt trọn vẹn trong đời sống của chính mình.

Rồi chúng ta sinh con. Và trong những năm đầu đời của con, người mẹ đặt con lên trên hết. Có đau, có mỏi, mẹ cũng mặc kệ. Có mệt, mẹ cũng bỏ qua. Cứ thế, ngày này qua ngày khác, mẹ lùi lại phía sau, nhường hết ưu tiên cho con.

Cho đến một ngày — thường là khi con đã lớn hơn một chút, bắt đầu không còn nghe lời, bắt đầu tách dần ra khỏi mẹ — thì trái tim mẹ bỗng hẫng đi một nhịp. Một khoảng trống rỗng không tên hiện ra. Và trong khoảnh khắc quay về với chính mình ấy, mẹ giật mình nhận ra: mình đã bỏ bê bản thân lâu quá rồi.

Mẹ nhìn lại, và thấy suốt bao năm kể từ khi có con, vui thì cũng chẳng còn vui đến nơi, buồn thì cũng chẳng buồn đến chốn. Mọi cảm xúc cứ mờ mờ, đơ đơ, như bị phủ một lớp sương. Có ai hỏi mẹ muốn gì, mẹ cũng chẳng biết trả lời sao. Đã lâu lắm rồi mẹ không có nổi một khoảng thời gian trọn vẹn chỉ để dành cho riêng mình, để nuôi dưỡng mình, để thật sự kết nối lại với con người bên trong mình.

Mẹ đã rời bỏ chính mình quá lâu.

Và chính cái trống rỗng ấy khiến mẹ phải bấu víu vào một điều gì đó bên ngoài. Mẹ lấy con làm hạnh phúc, lấy chồng làm hạnh phúc, có khi lấy cả công việc và thành tựu để khỏa lấp. Nhưng sâu thẳm bên trong, mẹ vẫn không thấy mình được yêu thương thật sự. Mẹ mệt, mẹ hao mòn, mẹ mỏi mệt từ tận bên trong mà chẳng gọi được thành lời.

Rồi những mối quan hệ quanh mẹ cứ như thiêu thiếu một điều gì đó. Mẹ không biết mình sai ở đâu, thiếu ở chỗ nào. Thật ra, cái thiếu ấy không nằm ở chồng, ở con, hay ở ai khác — mà nằm ở chính sự kết nối mẹ đã đánh mất với bản thân mình.

Đã bao lâu rồi, bạn chưa cho mình lấy vài phút trong ngày, không mục tiêu, không trách nhiệm, không phải chứng minh điều gì — bạn hoàn toàn chơi, thư giãn, có thể là một hoạt động bạn thích, hay là nằm im lắng nghe hơi thở nhấp nhô trong lồng ngực, hay dưỡng da, chăm cho mình một chút mà chẳng cần kết quả nào cả?

Mình tin, một người phụ nữ chỉ có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn, khi chính chị không ngừng vun bồi yêu thương từ bên trong. Và hành trình ấy, luôn bắt đầu từ việc trở về — nhẹ nhàng thôi — với chính mình. 🌿

Người xưa vẫn nói "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm". Ngôi nhà có thể được dựng bằng gạch đá, nhưng cái hơi ấm trong ng...
15/07/2026

Người xưa vẫn nói "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm". Ngôi nhà có thể được dựng bằng gạch đá, nhưng cái hơi ấm trong ngôi nhà ấy — sự bình yên, tiếng cười, bữa cơm nóng mà mỗi người muốn trở về — phần nhiều là do bàn tay và trái tim của người phụ nữ mà nên.

Người phụ nữ là trái tim, là phúc khí của gia đình, nhưng khi một người phụ nữ kiệt sức, cô ấy khó có thể là một người tốt. Khi cô ấy còn đang chật vật với hơi thở nặng nề của mình, cơ thể mệt mỏi không có chút năng lượng, lồng ngực thắt chặt như đang bị bóp nghẹt, cô ấy khó có thể là một bến đỗ bình an cho người chồng vào cuối ngày, hay kiên nhẫn dịu dàng với con, dù cô ấy rất muốn. Ta dễ thấy cô ấy nhăn mặt, gằn giọng, trách móc, tức tối… dù sau đó có thể, cô ấy tự giận chính mình vì đã phản ứng như thế.

Mình thấy rất nhiều người phụ nữ đang coi chăm mình là việc cuối cùng trong danh sách ưu tiên, sau khi cô ấy đã chăm lo công việc, chồng con, gia đình nội ngoại…

Mình nghĩ tới sự hi sinh vẫn được ca tụng là phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ. Bé gái năm nào thấy mẹ nhường phần ngon hơn cho chồng con và mình “thế nào cũng được”… giờ đã lớn và đang làm mẹ. Liệu cô ấy có đang thấy hình ảnh của mẹ trong mình? nói không thích khi được tặng đồ đắt tiền vì sợ hoang phí, không dám hưởng thụ để mà lo lắng cho gia đình. Cô ấy có từng dám ưu tiên mình mà không cảm thấy tội lỗi? nhiều khi mệt mỏi không còn sức lực nhưng vẫn cố gắng làm việc nhà, đè nén bản thân tới nỗi không còn biết mình muốn gì nữa?

Chăm sóc sức khoẻ của một người phụ nữ chưa bao giờ là chuyện của riêng cô ấy. Khi cô thở sâu lại được, ngủ ngon lại được, thân nhẹ nhõm và lòng an, cảm thấy đủ đầy, thì cái an ấy sẽ lặng lẽ toả ra khắp nhà — vào bữa cơm, vào giấc ngủ của con, vào sự bình yên của người bạn đời, và cả vào cái phúc khí, tài lộc của cả gia đình.

Chăm cho người phụ nữ được khoẻ, thật ra là đang giữ cho cả một tổ ấm được viên mãn.

Mình mong, chị em mình có thể bắt đầu học một điều tưởng nhỏ mà chưa chắc dễ: cho phép mình cũng xứng đáng được chăm sóc, ngay cả khi việc nhà còn đó, việc chồng con còn đó.🌿

MỘT NGÀY CỦA MÌNH — HLV YOGA ONLINENgày của mình thường mở đầu bằng một giờ tự tập Yoga Voice, luyện thở và luyện giọng,...
14/07/2026

MỘT NGÀY CỦA MÌNH — HLV YOGA ONLINE

Ngày của mình thường mở đầu bằng một giờ tự tập Yoga Voice, luyện thở và luyện giọng, khi chưa tiếp xúc với ai. Mình có nguyên tắc: cần rót đầy cho chiếc bình của mình trước.

Rồi từng ca tập đến, mỗi người mang theo một cơ thể và một nhịp điệu riêng.

Có người đang từng chút phục hồi hơi thở sau chấn thương, khả năng đi lại và vận động còn hạn chế. Chúng mình đi với tốc độ slow motion của những chú lười, đủ để người cảm nhận và luôn kiểm soát được độ an toàn của chuyển động. Ấy thế mà hơi thở đã sâu hơn một chút, động tác đã thuần thục và nâng cao hơn hôm qua một chút, cứ nhẹ nhàng thế thôi.

Có người đã đi một chặng, đi rất tinh tấn, mình đang nâng cao sức thở và nội lực cho bạn ở mức chuyên sâu. Ở mức này, mình vừa phải đẩy sâu, vừa cẩn thận theo một kiểu khác với người mới — cẩn thận với cả cái tham, cái vội của chính mình khi đưa bài.

Một người mẹ đau ngón tay, cổ tay sau những giờ bế con, ôm con ngủ, những giấc ngủ chưa từng liền giấc. Cử động ngón tay với chúng ta đơn giản thế, nhưng với một người mẹ mới sinh lại chẳng hề dễ dàng.

Một người mẹ 4 con phục hồi lại hơi thở, sức khoẻ cơ bắp và cả sinh lý — điều mà nhiều người vẫn đang đỏ mặt giấu vào trong im lặng, trong cái cúi mặt mỗi khi vô tình chạm phải câu chuyện ấy.

Buổi chiều, mình gặp một học viên người Anh, phân tích những lệch vẹo trên cơ thể có thể ảnh hưởng thế nào đến khí và bệnh mất ngủ kéo dài của anh. Anh ngạc nhiên, thấy những phân tích rất hợp lý. Ngay trong động tác mèo bò đơn giản anh vẫn tập lâu nay, mình chỉ ra những chi tiết siêu nhỏ, và khi thực hành, anh cảm nhận khác lạ hẳn — những vùng cơ chưa từng được đánh thức, những mất cân bằng và sự chỉnh sửa mà lần đầu anh thấy rõ trong một tư thế tưởng như quá đỗi bình thường.

Gặp anh xong, đã thấm mệt, mình được ra biển bơi. Thả mình sạc lại năng lượng dưới làn nước mát.

Tối đến, mình dạy một lớp Yoga Voice, nhiều kỹ thuật, may mắn là các chị đang đón nhận rất tốt.

Một ngày bận rộn như thế, có lúc mình mệt rã sau 4 tiếng nói liên tục. Nhưng rồi mình lại cho phép mình ngồi thở nạp lại năng lượng, đi bơi để xả bớt stress điện từ, tranh thủ ngồi thiền 20 phút. Mỗi ngày được thấy học viên khoẻ hơn, thở sâu hơn, hôm nay làm được điều hôm qua còn chưa làm được, mà mình vẫn kịp chăm sóc chính mình — thứ khiến mình đủ đầy chưa bao giờ là một ngày không làm gì, mà là được dốc lòng cho công việc mình yêu, rồi lại cho phép mình được nghỉ ngơi thật sự.

Sau khi rời công việc văn phòng truyền thống, mình đã nghĩ nhiều về việc làm thế nào để dựng được một lối sống vừa lợi mình, vừa lợi người?

Mình nghĩ làm một công việc mình yêu thôi thì chưa đủ, làm một công việc chỉ để ra tiề.n thôi cũng chưa đủ. Đã có quãng mình dạy yoga — vẫn là điều mình thích— nhưng lại dạy vào những khung giờ sáng khi cơ thể chưa sẵn sàng, hay những buổi tối mình bước vào lớp khi mắt đã mỏi. Khi ấy mình nhận ra, làm đúng việc mình yêu mà sai nhịp sống của mình, thì cũng khó mà đi đường dài.

Nên điều mình lặng lẽ xây suốt thời gian qua không chỉ là chuyên môn, thu nhập, số giờ dạy mỗi ngày, mà là một cái nhịp hài hoà. Một ngày bắt đầu sớm, khi mình còn nguyên vẹn năng lượng để trao đi; có khoảng lặng để nghỉ, để tập giữa những ca dạy; có buổi chiều thuộc về biển, và buổi tối thuộc về sự nghỉ ngơi, và những cuối tuần thơ thẩn. Một cái nhịp mà mình cho đi khi đang có, và người nhận cũng nhận được phần tốt nhất của mình. 🌿

Address

Thai Hà Ap

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thuỷ Yoga Phục hồi Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Thuỷ Yoga Phục hồi Online:

Shortcuts

Share