14/07/2026
MỘT NGÀY CỦA MÌNH — HLV YOGA ONLINE
Ngày của mình thường mở đầu bằng một giờ tự tập Yoga Voice, luyện thở và luyện giọng, khi chưa tiếp xúc với ai. Mình có nguyên tắc: cần rót đầy cho chiếc bình của mình trước.
Rồi từng ca tập đến, mỗi người mang theo một cơ thể và một nhịp điệu riêng.
Có người đang từng chút phục hồi hơi thở sau chấn thương, khả năng đi lại và vận động còn hạn chế. Chúng mình đi với tốc độ slow motion của những chú lười, đủ để người cảm nhận và luôn kiểm soát được độ an toàn của chuyển động. Ấy thế mà hơi thở đã sâu hơn một chút, động tác đã thuần thục và nâng cao hơn hôm qua một chút, cứ nhẹ nhàng thế thôi.
Có người đã đi một chặng, đi rất tinh tấn, mình đang nâng cao sức thở và nội lực cho bạn ở mức chuyên sâu. Ở mức này, mình vừa phải đẩy sâu, vừa cẩn thận theo một kiểu khác với người mới — cẩn thận với cả cái tham, cái vội của chính mình khi đưa bài.
Một người mẹ đau ngón tay, cổ tay sau những giờ bế con, ôm con ngủ, những giấc ngủ chưa từng liền giấc. Cử động ngón tay với chúng ta đơn giản thế, nhưng với một người mẹ mới sinh lại chẳng hề dễ dàng.
Một người mẹ 4 con phục hồi lại hơi thở, sức khoẻ cơ bắp và cả sinh lý — điều mà nhiều người vẫn đang đỏ mặt giấu vào trong im lặng, trong cái cúi mặt mỗi khi vô tình chạm phải câu chuyện ấy.
Buổi chiều, mình gặp một học viên người Anh, phân tích những lệch vẹo trên cơ thể có thể ảnh hưởng thế nào đến khí và bệnh mất ngủ kéo dài của anh. Anh ngạc nhiên, thấy những phân tích rất hợp lý. Ngay trong động tác mèo bò đơn giản anh vẫn tập lâu nay, mình chỉ ra những chi tiết siêu nhỏ, và khi thực hành, anh cảm nhận khác lạ hẳn — những vùng cơ chưa từng được đánh thức, những mất cân bằng và sự chỉnh sửa mà lần đầu anh thấy rõ trong một tư thế tưởng như quá đỗi bình thường.
Gặp anh xong, đã thấm mệt, mình được ra biển bơi. Thả mình sạc lại năng lượng dưới làn nước mát.
Tối đến, mình dạy một lớp Yoga Voice, nhiều kỹ thuật, may mắn là các chị đang đón nhận rất tốt.
Một ngày bận rộn như thế, có lúc mình mệt rã sau 4 tiếng nói liên tục. Nhưng rồi mình lại cho phép mình ngồi thở nạp lại năng lượng, đi bơi để xả bớt stress điện từ, tranh thủ ngồi thiền 20 phút. Mỗi ngày được thấy học viên khoẻ hơn, thở sâu hơn, hôm nay làm được điều hôm qua còn chưa làm được, mà mình vẫn kịp chăm sóc chính mình — thứ khiến mình đủ đầy chưa bao giờ là một ngày không làm gì, mà là được dốc lòng cho công việc mình yêu, rồi lại cho phép mình được nghỉ ngơi thật sự.
Sau khi rời công việc văn phòng truyền thống, mình đã nghĩ nhiều về việc làm thế nào để dựng được một lối sống vừa lợi mình, vừa lợi người?
Mình nghĩ làm một công việc mình yêu thôi thì chưa đủ, làm một công việc chỉ để ra tiề.n thôi cũng chưa đủ. Đã có quãng mình dạy yoga — vẫn là điều mình thích— nhưng lại dạy vào những khung giờ sáng khi cơ thể chưa sẵn sàng, hay những buổi tối mình bước vào lớp khi mắt đã mỏi. Khi ấy mình nhận ra, làm đúng việc mình yêu mà sai nhịp sống của mình, thì cũng khó mà đi đường dài.
Nên điều mình lặng lẽ xây suốt thời gian qua không chỉ là chuyên môn, thu nhập, số giờ dạy mỗi ngày, mà là một cái nhịp hài hoà. Một ngày bắt đầu sớm, khi mình còn nguyên vẹn năng lượng để trao đi; có khoảng lặng để nghỉ, để tập giữa những ca dạy; có buổi chiều thuộc về biển, và buổi tối thuộc về sự nghỉ ngơi, và những cuối tuần thơ thẩn. Một cái nhịp mà mình cho đi khi đang có, và người nhận cũng nhận được phần tốt nhất của mình. 🌿