Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô A Di Đà Phật Luân hồi mãi rồi , Kiếp này cố gắng tu hành sớm ngày Giác Ngộ - Giải Thoát 🙏🏻 Nam Mô A Di Đà Phật🙏🏻 Niệm Phật là thật - Tất cả đều là giả 🙏🏻

21/08/2026

Đệ Tử Quy tập 13, Con Đường Đạt Đến Nhân Sinh Hạnh Phúc - Thầy Thái Lễ Húc Giảng

PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ VÀ PHÁT NGUYỆN VÃNG SANHMột đời chân thật niệm Phật – một đời chân thật trở vềTrong vô lượng pháp môn m...
20/08/2026

PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ VÀ PHÁT NGUYỆN VÃNG SANH

Một đời chân thật niệm Phật – một đời chân thật trở về

Trong vô lượng pháp môn mà Đức Phật chỉ dạy, Pháp môn Tịnh Độ là con đường lấy tín – nguyện – hạnh làm nền tảng, lấy danh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật làm phương tiện nhiếp tâm, và lấy vãng sanh về thế giới Cực Lạc làm chí nguyện của người tu.

Tịnh Độ không phải là nơi để chúng ta tìm một sự trốn chạy khỏi cuộc đời.
Tịnh Độ là nơi người con Phật phát nguyện trở về để tiếp tục con đường giác ngộ, xa lìa những duyên nhiễm ô, gần gũi các bậc thiện tri thức, tinh tấn tu học cho đến ngày thành tựu đạo quả.

🌿 VÌ SAO CẦN PHÁT NGUYỆN VÃNG SANH?

Con người sống ở thế gian, hôm nay còn khỏe mạnh, ngày mai có thể bệnh đau. Hôm nay còn gặp nhau, ngày mai có thể đã chia lìa. Tiền tài, danh vọng, thân quyến, nhà cửa… đến lúc mạng chung đều không thể theo ta.

Điều có thể đi cùng chúng ta chính là nghiệp đã tạo và tâm niệm đã huân tập.

Bởi vậy, người có trí không chỉ lo làm sao để đời này được bình an, mà còn phải tự hỏi:

“Sau khi thân này hoại diệt, tâm ta sẽ đi về đâu?”

Phát nguyện vãng sanh chính là xác lập cho mình một phương hướng rõ ràng:

“Đời này con nguyện niệm Phật, tu thiện, giữ giới, sửa tâm, làm lợi ích chúng sinh; khi lâm chung, con nguyện được nương nhờ nguyện lực của Đức Phật A Di Đà, vãng sanh về thế giới Cực Lạc, tiếp tục tu hành cho đến ngày viên mãn.”

Khi có một hướng đi chân thật, từng ngày chúng ta sẽ biết mình phải sống như thế nào.

🌸 TÍN – NGUYỆN – HẠNH: BA TƯ LƯƠNG CỦA NGƯỜI TU TỊNH ĐỘ

Tín là tin sâu nhân quả, tin lời Phật dạy, tin nơi công đức và đại nguyện của Đức Phật A Di Đà, đồng thời tin rằng chính mình cũng có khả năng tu tập và chuyển hóa.

Nguyện là nguyện thiết tha cầu sanh Cực Lạc. Không phải chỉ nói bằng miệng, mà phải đem chí nguyện ấy đặt vào đời sống mỗi ngày.

Hạnh là thật sự hành trì: niệm Phật, trì giới, bố thí, phóng sinh, làm thiện, hiếu dưỡng cha mẹ, kính trọng Tam Bảo, giữ gìn khẩu nghiệp, đoạn ác tu thiện và thường xuyên hồi hướng công đức cầu sanh Tịnh Độ.

Có tín mà không nguyện, giống như biết đường nhưng không muốn đi.

Có nguyện mà không hành, giống như muốn đến nơi nhưng không chịu bước chân.

Có hành mà thiếu chánh tín, dễ rơi vào sự cầu xin, mê tín hoặc chấp trước.

Cho nên, người tu Tịnh Độ cần tin cho sâu, nguyện cho thiết, hành cho thật.

🙏 NIỆM PHẬT KHÔNG CHỈ Ở NƠI MIỆNG

Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” rất quý, nhưng điều quan trọng hơn là tâm có thật sự hướng về Phật hay không.

Miệng niệm Phật mà tâm vẫn đầy sân hận, ganh ghét, tham lam, hơn thua thì cần phải quay lại soi chiếu chính mình.

Niệm Phật chân thật là:

Khi sân giận, nhớ đến Phật để buông xuống.

Khi tham lam, nhớ đến Phật để biết đủ.

Khi gặp nghịch cảnh, nhớ đến Phật để không oán trách.

Khi được người khen, nhớ đến Phật để không sinh tâm kiêu mạn.

Khi bị người làm tổn thương, nhớ đến Phật để học hạnh từ bi và tha thứ.

Như vậy, mỗi một câu Phật hiệu không chỉ là âm thanh phát ra từ miệng, mà phải trở thành một lần tâm mình quay về với sự tỉnh thức.

Niệm Phật lâu ngày, tâm phải dần mềm hơn, thiện hơn, an hơn và sáng hơn.

🌺 PHÁT NGUYỆN VÃNG SANH KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CHÁN GHÉT CUỘC ĐỜI

Người phát nguyện vãng sanh không phải là người bi quan, càng không phải là người bỏ mặc cuộc đời.

Trái lại, bởi biết cuộc đời vô thường nên càng trân trọng từng phút giây hiện tại.

Biết thân người khó được nên càng cố gắng làm việc thiện.

Biết nhân quả không sai nên càng cẩn thận từng lời nói, từng hành động.

Biết chúng sinh đang khổ nên càng muốn giúp người, cứu vật, gieo duyên lành.

Nguyện vãng sanh không phải để bỏ chúng sinh, mà là để có một nơi tiếp tục tu hành, tăng trưởng trí tuệ và từ bi, rồi có năng lực lớn hơn để lợi ích chúng sinh.

🌿 ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC LÂM CHUNG MỚI NIỆM PHẬT

Nhiều người nghĩ rằng:

“Đợi già rồi tôi sẽ tu.”

“Đợi khi bệnh tôi sẽ niệm Phật.”

“Đợi công việc ổn định rồi tôi sẽ phát nguyện.”

Nhưng vô thường có bao giờ báo trước?

Không ai biết mình còn bao nhiêu ngày.

Vì vậy, người có trí tuệ phải chuẩn bị cho ngày mai ngay từ hôm nay; người có chánh kiến phải chuẩn bị cho lúc lâm chung ngay từ khi còn khỏe mạnh.

Hãy tập niệm Phật khi đang bình an, để khi gặp nghịch cảnh vẫn nhớ đến Phật.

Hãy tập buông bỏ khi còn khỏe mạnh, để khi lâm chung không quá lưu luyến.

Hãy tập tha thứ ngay hôm nay, để tâm không mang theo oán hận.

Hãy làm phước, tu thiện, giữ giới, hành trì và hồi hướng từng ngày.

Bởi lâm chung chỉ là kết quả của cả một đời huân tập.

🪷 MỘT CÂU PHẬT HIỆU, MỘT ĐỜI QUAY VỀ

Có thể chúng ta chưa làm được những việc lớn.

Có thể tài lực không nhiều.

Có thể trí tuệ còn hạn hẹp.

Có thể nghiệp chướng còn sâu dày.

Nhưng mỗi người đều có thể bắt đầu bằng một việc rất giản dị:

Niệm một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” bằng tâm chân thành.

Một câu Phật hiệu có thể nhắc ta dừng lại trước một lời nói ác.

Một câu Phật hiệu có thể giúp ta thắng được một cơn sân.

Một câu Phật hiệu có thể khiến ta nhớ đến nhân quả trước khi làm một việc sai.

Một câu Phật hiệu có thể đưa tâm đang tán loạn trở về với sự tỉnh thức.

Niệm Phật như thế, từng câu từng câu đều đang chuyển hóa chính cuộc đời mình.

🙏 LỜI PHÁT NGUYỆN

Nguyện cho chúng con từ nay cho đến ngày mạng chung:

Không tạo thêm các nghiệp ác.

Siêng làm các việc lành.

Giữ gìn thân khẩu ý thanh tịnh.

Hiếu kính cha mẹ.

Tôn kính Tam Bảo.

Thương yêu chúng sinh.

Tinh tấn niệm Phật.

Đối với thuận cảnh không sinh tham luyến.

Đối với nghịch cảnh không sinh oán hận.

Đối với được mất không quá vui buồn.

Một lòng tin sâu nhân quả, tin sâu Tam Bảo, tin sâu đại nguyện của Đức Phật A Di Đà.

Nguyện khi lâm chung tâm không điên đảo, chánh niệm hiện tiền, được Phật A Di Đà cùng chư Thánh chúng tiếp dẫn, vãng sanh Cực Lạc.

Nguyện sinh về Tịnh Độ không cầu hưởng riêng cho mình, mà nguyện tinh tấn tu học, thành tựu đạo nghiệp, rồi trở lại Ta-bà tùy duyên cứu độ chúng sinh, báo đáp bốn ân, cứu giúp ba cõi.

Nam Mô A Di Đà Phật.

🌸 Đời này còn gặp được Phật pháp là một đại phước.
Đời này biết phát nguyện vãng sanh là một đại duyên.
Đời này biết chân thật niệm Phật, sửa tâm, hành thiện và hồi hướng là đang chuẩn bị cho con đường trở về.

Đừng để một đời nghe pháp mà không hành trì.

Đừng để một đời niệm Phật mà tâm không chuyển hóa.

Đừng để đến lúc vô thường đến mới tiếc nuối rằng:

“Giá như ngày ấy ta biết tu sớm hơn…”

Hôm nay còn thở, hãy niệm Phật.

Hôm nay còn khỏe, hãy làm phước.

Hôm nay còn gặp nhau, hãy yêu thương.

Hôm nay còn có thể sửa sai, hãy lập tức sửa mình.

Bởi vì đường về Cực Lạc không bắt đầu từ phút lâm chung; đường về ấy bắt đầu từ chính một niệm chân thành của chúng ta ngay trong hiện tại.

Nam Mô A Di Đà Phật.

☸️"LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ XÂY DỰNG ĐẠO TRÀNG, HỌ CŨNG CÓ BA CÂU HỎI NHỎ. THỨ NHẤT LÀ TỔ SƯ ĐẠI ĐỨC NÓI: “PHẬT MÔN LẤY VÔ S...
18/08/2026

☸️"LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ XÂY DỰNG ĐẠO TRÀNG, HỌ CŨNG CÓ BA CÂU HỎI NHỎ. THỨ NHẤT LÀ TỔ SƯ ĐẠI ĐỨC NÓI: “PHẬT MÔN LẤY VÔ SỰ LÀM HƯNG THỊNH”, NẾU ĐẠO TRÀNG CÓ NGƯỜI BÊN NGOÀI ĐẾN THAM HỌC RẤT NHIỀU THÌ LIỆU CÓ NHIỄU LOẠN CHỐN THANH TU CỦA CHÚNG THƯỜNG TRỤ KHÔNG Ạ? LIỆU CÓ NÊN ĐÓNG CỬA KHÔNG TIẾP KHÁCH KHÔNG? HAY LÀ CÓ PHƯƠNG PHÁP NÀO GIẢI QUYẾT TỐT HƠN Ạ?"

Thời xưa thì Tự Viện Tùng Lâm là trường học, hơn nữa là trường học chuyên khoa, bởi vì đạo phong và học phong của đạo tràng đều là nhất môn thâm nhập. Thanh chúng ở trong Đạo tràng chính là người tu hành, không tiếp khách. Người tiếp khách là ai? Là Thầy tri khách, tri khách, giống như nói họ có một nhóm nhỏ, nhóm nhỏ này hoàn toàn phụ trách việc tiếp khách. Thế nhưng trước đây không có nhiều khách, đạo tràng đều xây dựng ở trong rừng núi, cách làng mạc tương đối xa, cũng phải năm dặm, mười dặm đường, hơn nữa đều phải leo núi. Không phải là người thật sự kiền thành mộ đạo đến để tham học thì họ không muốn lên núi.

Hơn nữa đời sống trên núi vô cùng thanh khổ, người thông thường không chịu được, lên núi không có đãi ngộ riêng, ai chịu nếm trải những tháng ngày khổ sở này chứ? Hiện nay không như vậy, hiện nay đạo tràng là thắng cảnh tham quan du lịch, du khách càng nhiều càng tốt, thu nhập hương hỏa nhiều, tâm của họ không đặt ở đạo nữa.

Cho nên bạn sẽ hiểu Đại sư Ấn Quang dạy chúng ta, chân tu hành thì sao? Xây dựng am tranh nhỏ, hai mươi người, không nên vượt quá hai mươi người, ai nấy đều thành tựu. Bạn phải làm đạo tràng lớn làm gì chứ? Xây dựng ở một nơi nhỏ, căn bản là không có ai biết, tùy duyên không phan duyên. Bên cạnh có một mảnh đất nhỏ, tự mình có thể trồng rau, tự mình có thể trồng lương thực. Chúng ta không thể trồng lúa, không thể làm ra gạo nhưng chúng ta có thể trồng đậu phộng, có thể trồng khoai, có thể trồng bắp, dùng những thứ này để thay thế cho thức ănh chính. Lại trồng thêm một ít rau, như chúng tôi hiện nay ở Úc, chính là tự trồng lương thực.

Thật sự gặp phải tai nạn thì chúng ta không có vấn đề. Những rau củ quả mà chính chúng tôi trồng trong ruộng đất của mình cũng đủ để đạo tràng chúng tôi sinh sống. Chúng tôi ước tính rau củ trồng trong khu vườn này có thể cúng dường cho ba trăm người, đạo tràng đó hiện nay của chúng tôi không đến một trăm người. Trồng trọt thì phải học hỏi nông dân, chúng tôi nhờ nông dân ở gần đó khai khẩn đất đai nơi này cho chúng tôi, chúng tôi học tập theo họ. Sau khi học biết cách rồi thì chúng tôi không cần dựa vào họ nữa. Đây là tư tưởng của người xưa, gọi là vừa làm nông vừa học tập, chính mình phải bắt tay làm.

Đạo tràng này hiện nay, hình như là vào những năm tám mươi, lần đầu tiên tôi về nước, đi thăm Bắc Kinh, đã gặp mặt Triệu Phác Lão. Chúng tôi rất có duyên, nói ra thì đều là đồng hương. Lần đầu tiên gặp mặt, ông đã dùng bốn tiếng đồng hồ để tiếp đãi chúng tôi. Khi đó có mười mấy vị đồng tu đi theo tôi, đại bộ phận trong đó là đồng tu Hồng Kông, họ nghe thấy đều rất kinh ngạc, bình thường Phác Lão tiếp khách đều không quá ba mươi phút. Ông đã mời chúng tôi cùng ăn cơm, hai vợ chồng ông đều ngồi cạnh chúng tôi, chúng tôi trò chuyện suốt bốn giờ đồng hồ.

Tôi đã bàn đến vấn đề đạo tràng hiện nay, đạo tràng ở Trung Quốc đều là di tích lịch sử, đều là chùa chiền mấy ngàn năm, mấy trăm năm. Đã tham quan du lịch thì nhất định họ sẽ không bỏ qua địa điểm này, nhất định phải đến tham quan. Nói cách khác, những đạo tràng này không thích hợp để tu hành. Không thích hợp để tu hành thì dứt khoát phải mở cửa để tham quan du lịch, là cơ hội giáo dục. Khách tham quan chính là tín đồ, khi họ đến thì giảng giải Phật pháp cho họ, để cho họ trồng một chút thiện căn, điều này tốt biết bao! Không cần giảng cả bộ Kinh, giảng chuyên đề hoặc là trích lục một đoạn nhỏ trong Kinh văn để giảng mấy câu. Họ trả những chi phí này, chi phí để đến đây du lịch, đây giống như đóng học phí vậy, họ cũng thật sự học được một chút gì đó mang về.

Phật pháp thật sự phải xây dựng lại đạo tràng mới. Hiện nay giao thông thuận tiện, thông tin phát triển, cho nên không cần phải xây thật nhiều đạo tràng. Tôi đề nghị với Phác Lão xây mười đạo tràng, Phật giáo Trung Quốc có mười tông phái, một tông phái xây một đạo tràng. Không cần xây dựng kiểu cung điện nữa, xây kiểu gì? Xây trường học. Tôi nói với ông bắt chước theo các thành phố Đại Học ở nước ngoài, một trường học chính là một thành phố, chia thành hai bộ môn, một là bộ môn nghiên cứu, là học viện, giống như Tịnh Tông Học Viện trong Tịnh Độ Tông của chúng ta; một là bộ môn tu hành, là Tịnh Tông Học Hội.

Tên gọi cũng thay đổi, đổi thành danh từ hiện nay, Học Viện, Học Hội, không nên dùng Tự Viện Am Đường, để người ta nghe thấy mới mẻ. Đây không phải là mê tín. Ông rất tán thành, rất hoan hỉ. Khi chúng tôi gặp mặt, tuổi tác của ông quá lớn rồi, thật sự là tâm có thừa nhưng sức không đủ. Nhưng đúng thật là phải phát triển theo phương hướng này, cũng phải hiện đại hóa.

Tu hành ở quy mô nhỏ đó đúng là Tịnh Độ Tông thích hợp, Ấn Tổ nói phương pháp này vô cùng hay. Nhiều năm nay, tôi thường hay giới thiệu như vậy, đạo tràng nhỏ thì hai, ba người hộ trì là đủ rồi, không tiếp bất kỳ người nào, đóng cửa lại niệm Phật nghe Kinh. Mỗi ngày có thể nghe Kinh bốn giờ đồng hồ, không cần nghe nhiều nghe tạp, một bộ Kinh, nghe “Kinh Vô Lượng Thọ”, nghe xong một lần lại nghe lần thứ hai, nghe lần thứ hai xong thì nghe lần thứ ba, nghe một trăm lần, nghe một nghìn lần, càng nhiều càng tốt, không tạp; một câu A Di Đà Phật, không ai mà không thành tựu.

Đây gọi là đạo tràng chân chánh. Đạo tràng này thì có Phật Bồ Tát gia trì, Long Thiên Thiện Thần tán thán, Thần Hộ pháp chăm lo. Không thể không biết điều này, vô cùng thích hợp với xã hội hiện đại. Đạo tràng lớn thích hợp với tiếp dẫn đại chúng, là cơ hội giáo dục.

(Trích Học Phật Vấn Đáp - Pháp Sư Tịnh Không trả lời câu hỏi của các đồng tu tham học Phật Pháp nội bộ trên tại Trung Quốc - Tập 15)
Thời gian: Ngày 11 tháng 04 năm 2008
Giảng giải: tại Giảng Đường Nhân Ái Hoà Bình - Hiệp Hội Giáo Dục Phật Đà - Hồng Kông
Cẩn dịch: Ban Biên Tập Tịnh Không Pháp Ngữ

Xin thường niệm: NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT! 🙏🏻🪷

☸️"THÁNG BẢY ÂM LỊCH, CÓ RẤT NHIỀU NGƯỜI MỘNG THẤY QUỶ, MỘNG THẤY THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC, VÌ SAO VẬY?"Hiện tại là Tháng B...
14/08/2026

☸️"THÁNG BẢY ÂM LỊCH, CÓ RẤT NHIỀU NGƯỜI MỘNG THẤY QUỶ, MỘNG THẤY THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC, VÌ SAO VẬY?"

Hiện tại là Tháng Bảy, cửa Quỷ đã mở rồi, Quỷ đều đi ra, cho nên các vị rất nhiều người thường hay mộng thấy Quỷ, mộng thấy thân bằng quyến thuộc, cơ hội thì nhiều, vì sao vậy? Cầu bạn giúp họ siêu độ. Nếu như bạn mộng thấy thân bằng quyến thuộc, thì khoảng thời gian Tháng Bảy này, trong Pháp Hội siêu độ lập cho họ một bài vị. Họ đến là để cầu việc này. Chúng ta phải hiểu được giúp đỡ họ. Đây là trên “Kinh Địa Tạng” nói, các vị đọc “Kinh Địa Tạng” thì biết, họ đến cầu sự giúp đỡ. Vì sao họ không tìm người khác?

Người khác không đến Cư Sĩ Lâm, họ đến cầu thì có ích gì. Các bạn chịu đến Cư Sĩ Lâm, cho nên cầu các bạn thì hữu dụng. Bạn lập cho họ một bài vị. Chúng ta nghe Kinh, đọc Kinh rồi hồi hướng cho họ. Vì sao họ đi đến cõi Quỷ? Họ niệm Quỷ nên biến thành Quỷ. Tuy là không có niệm Quỷ, trên thực chất họ niệm quỷ. Quỷ là tâm tham. Họ ngày ngày nghĩ đến tham, tham thì biến thành Quỷ thôi. Niệm tham chính là niệm Quỷ. Niệm sân hận, niệm đố kỵ, đó là niệm Địa ngục. Việc này thì rất phiền phức, không nên như vậy.

Chúng ta nhất định phải đem ý niệm chuyển đổi lại thành Niệm Phật. Tuy là không niệm A Di Đà Phật, nhưng niệm chân thành, niệm thanh tịnh, niệm bình đẳng, niệm giác ngộ, niệm từ bi, thì đây chính là Niệm Phật; bạn phát nguyện cầu sanh Thế Giới Cực Lạc thì bạn chắc chắn vãng sanh.

Nếu như trong miệng niệm A Di Đà Phật, một ngày từ sớm đến tối lần tràng hạt, niệm “A Di Đà Phật ” một ngày niệm mấy mươi vạn câu, nhưng trong tâm đều là hư ngụy, gặp người đều là nói lời giả, không có câu nào là thật, trong tâm không thanh tịnh, không bình đẳng thì không thể vãng sanh. Đại đức xưa nói rất hay: “Miệng niệm Di Đà tâm tán loạn, đau mồm rát họng cũng chỉ uổng công ”.

Vì sao vậy? Bạn niệm Phật là trên hình thức niệm, tâm của bạn không phải là thật. Chữ “Niệm ” này, các vị xem rõ ràng, văn tự chúng ta là phù hiệu trí tuệ, bên trên chữ “Niệm ” là chữ “Kim ”, bên dưới là chữ “Tâm ”, là nói bạn trong tâm hiện tiền có Phật thì mới gọi là Niệm Phật, không phải ở trên miệng. Hay nói cách khác, tâm của bạn giống với tâm Phật, đây gọi là Niệm Phật. Phật là tâm gì? Phật là chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi.

Bạn có cái tâm này, bạn niệm Phật liền sẽ không có gián đoạn. Phật là hạnh gì? “Nhìn thấu, buông xả, tự tại, tùy duyên, niệm Phật ”, đó là hạnh của Phật. Tâm của chúng ta là tâm Phật, hạnh là hạnh Phật thì có lý nào mà không làm Phật? “Tất cả Pháp từ tâm tưởng sanh ”, bạn ngay đời này sẽ chắc chắn làm Phật.

Cho nên, cái tổng kết này, ý nghĩa rất sâu rất dài. Ngài ở nơi đây chân thật khuyên chúng ta, ở ngay trong vô lượng Pháp Môn chọn lấy Pháp Môn Tịnh Độ. Sau khi chọn lấy Pháp Môn Tịnh Độ, phải như Bồ Tát Pháp Tạng tín nhập như vậy. Từ ngay chỗ này sanh khởi tín tâm, từ ngay chỗ này vào cửa. Chúng ta không cần phải tu Ba Đại A Tăng Kỳ Kiếp. Chúng ta ngay một đời này viên mãn thành tựu.

Tốt rồi. Hôm nay thời gian đã hết, chúng ta chỉ học đến đây thôi.

A Di Đà Phật! 🙏🏻

TRÍCH PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH - Tập 190
Người giảng: Lão Hoà Thượng Tịnh Không
Thời gian: Diễn ra từ năm 1998 - 2006
Địa điểm: Tịnh Tông Học Hội Tân Gia Ba (Singapore Buddhist Amitabha Society) — Singapore
Cẩn dịch: Vọng Tây Cư Sĩ
Người đọc: Hạnh Quang

Nguyện cả thảy chúng sinh,
Đều tín nhiệm Di Đà,
Đồng cầu sanh về nước Cực Lạc...

Nguyện đem công đức này,
Trang nghiêm cõi nước Phật,
Trên đền bốn ân nặng,
Dưới cứu khổ ba đường,
Nếu có ai thấy nghe,
Đều phát tâm Bồ Đề,
Hết một báo thân này,
Đồng sanh về nước Cực Lạc!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT! 🙏🏻🪷

CẢM NIỆM TRI ÂN ĐẠI LÃO ÂN SƯ HÒA THƯỢNG THƯỢNG TỊNH HẠ KHÔNG🪔🕯️🪷Kỷ niệm ngày Giỗ lần thứ của Đại lão Ân sư Hòa thượng T...
10/08/2026

CẢM NIỆM TRI ÂN ĐẠI LÃO ÂN SƯ HÒA THƯỢNG THƯỢNG TỊNH HẠ KHÔNG🪔🕯️🪷

Kỷ niệm ngày Giỗ lần thứ của Đại lão Ân sư Hòa thượng Tịnh Không
Ngày 28 tháng 06 Âm lịch

Nam Mô A Di Đà Phật!

Hôm nay, ngày 28 tháng 06 Âm lịch, trong niềm kính thương và biết ơn sâu sắc, chúng con một lòng hướng về Đại lão Ân sư Hòa thượng thượng Tịnh hạ Không, người Thầy khả kính đã dành trọn cuộc đời vì sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh, vì chúng sanh mà giảng kinh thuyết pháp, vì người học Phật mà chỉ bày con đường tu hành chân thật, thiết thực.

Hơn 60 năm giảng kinh, thuyết pháp không gián đoạn, Ngài đã đem tâm huyết và trí tuệ của cả một đời để giúp chúng sanh hiểu rõ đạo lý nhân quả, nhận biết chân tướng của vũ trụ nhân sinh, biết quay về tu sửa chính mình, đoạn ác tu thiện, tích lũy công đức và tìm được con đường giải thoát.

Điều chúng con cảm nhận sâu sắc nhất nơi Ngài chính là lòng từ bi và tâm nguyện không mệt mỏi: khuyên người niệm Phật, phát nguyện cầu sanh Tây Phương Cực Lạc, nương theo đại nguyện của Đức Phật A Di Đà, một lòng chuyên niệm, chân thành tu học để vượt thoát luân hồi sinh tử.

Ngài không chỉ dạy chúng con cách niệm Phật, mà còn chỉ rõ nền tảng của người học Phật phải bắt đầu từ làm người cho tốt, giữ tâm cho ngay, hành vi cho đúng.

Ngài đặc biệt đề xướng và khuyên người học thực hành:

* Đệ Tử Quy – học đạo làm người, biết hiếu thân tôn sư, biết kính yêu và sống có trách nhiệm.
* Thái Thượng Cảm Ứng Thiên – hiểu sâu nhân quả, biết tránh ác làm lành.
* Thập Thiện Nghiệp Đạo – giữ gìn ba nghiệp thân, khẩu, ý thanh tịnh.
* Tịnh Nghiệp Tam Phước – xây dựng nền tảng vững chắc cho người tu Tịnh Độ.

Nhìn lại lời dạy của Ân Sư, chúng con càng thấm thía rằng: niệm Phật không thể tách rời việc sửa tâm, sửa hạnh; học Phật không chỉ ở nơi lời nói mà phải thể hiện bằng đời sống chân thật.

Ân đức ấy, lời dạy ấy, chúng con không thể dùng vài lời mà nói hết.

Điều thiết thực nhất để báo đáp ân giáo hóa của Ngài không phải chỉ là tưởng niệm, tán thán hay nói những lời cung kính, mà chính là y giáo phụng hành.

Chúng con nguyện học theo lời Ngài dạy:

Chân thành – Thanh tịnh – Bình đẳng – Chánh giác – Từ bi.
Nhìn thấu – Buông xuống – Tự tại – Tuỳ duyên - Niêm Phật.

Nguyện từ nay biết chân thật sửa mình, ít nói lỗi người, không tranh đúng sai, không khởi tâm phân biệt, giữ gìn khẩu nghiệp, tu tâm thanh tịnh, làm nhiều việc thiện, chân thành đối đãi với mọi người và một lòng niệm Phật.

Nguyện đem những điều đã học từ Ân Sư áp dụng vào cuộc sống, từng bước chuyển hóa chính mình, gia đình được hòa thuận, đạo tràng được hòa hợp, mọi người cùng nhau tu học và cùng nhau tiến bộ.

Nếu chúng con chỉ biết tán thán Ân Sư mà không chịu tu sửa, thì đó vẫn chưa phải là sự tri ân chân thật.

Vì vậy, trước Giác linh Ân Sư, chúng con xin phát nguyện:

Nguyện y giáo phụng hành.
Nguyện chân thật tu học.
Nguyện một lòng niệm Phật.
Nguyện cầu sanh Tây Phương Cực Lạc.
Nguyện đem những gì học được để lợi ích chúng sanh.

Mong rằng mỗi một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” chúng con niệm lên đều mang theo lòng biết ơn đối với Ân Sư.

Mỗi một việc thiện chúng con làm đều là sự tiếp nối tâm nguyện lợi sanh của Ngài.

Mỗi một lần chúng con biết buông xuống tham sân si, biết sống chân thành, thanh tịnh, bình đẳng và từ bi, chính là một lần chúng con không phụ lòng giáo hóa của Ân Sư.

Ơn Thầy sâu nặng, chúng con xin ghi lòng.
Pháp Thầy chỉ dạy, chúng con nguyện thực hành.
Con đường Thầy chỉ bày, chúng con nguyện tinh tấn bước đi.

Nguyện cho chúng con đời đời kiếp kiếp gặp được Chánh pháp, gặp được thiện tri thức, giữ vững tín nguyện, chuyên trì danh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật, không thoái chuyển tâm Bồ-đề.

Nguyện khi lâm chung tâm không điên đảo, được Phật A Di Đà và Thánh chúng tiếp dẫn, vãng sanh Tây Phương Cực Lạc.

Đó cũng chính là lời nguyện chân thành nhất của chúng con để tri ân Đại lão Ân sư Hòa thượng thượng Tịnh hạ Không.

Xin thành kính đảnh lễ và tri ân Ngài.

Nam Mô A Di Đà Phật! 🙏

08/08/2026

Đệ Tử Quy tập 6, Con Đường Đạt Đến Nhân Sinh Hạnh Phúc - Thầy Thái Lễ Húc Giảng

07/08/2026

Đệ Tử Quy tập 5, Con Đường Đạt Đến Nhân Sinh Hạnh Phúc - Thầy Thái Lễ Húc Giảng

HÔM NAY NGƯỜI KHÁC KHÔNG TU THIỆN, TỰ MÌNH TU THIỆN, VÌ SAO VẬY❓👉VÌ TRONG CỘNG NGHIỆP CÓ BIỆT NGHIỆP, THIỆN NHÂN KẾT THI...
03/08/2026

HÔM NAY NGƯỜI KHÁC KHÔNG TU THIỆN, TỰ MÌNH TU THIỆN, VÌ SAO VẬY❓

👉VÌ TRONG CỘNG NGHIỆP CÓ BIỆT NGHIỆP, THIỆN NHÂN KẾT THIỆN NGHIỆP

ÁC NHÂN CHIÊU ÁC BÁO

Phật dạy chúng ta “đa thiểu tu thiện”, hoặc nhiều hoặc ít, đừng quên phải tu thiện, xa rời tất cả bất thiện. Tiêu chuẩn thiện hay bất thiện, chính là Đức Thế Tôn nói Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo. Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo chính là tiêu chuẩn, điều đầu tiên là không sát sanh,

THẬT SỰ LÀM ĐƯỢC KHÔNG SÁT SANH, QUÝ VỊ NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC ĂN THỊT. Cho nên có rất nhiều người nghe câu này không dám học Phật, vì sao vậy? Vì họ phải ăn thịt, không có thịt họ ăn cơm không nổi. Vì mạng sống của mình nên họ nhất định phải ăn thịt chúng sanh, cho rằng ăn thịt mới có dinh dưỡng, hiện tại lời này có vấn đề. Ngày xưa thịt chúng sanh có thể ăn, bây giờ thì không thể ăn thịt, vì sao vậy? Hiện nay thịt có độc, những thức ăn gia súc của vật chăn nuôi này, quý vị xem thấy sẽ giật mình.

Mấy năm trước là bốn năm năm trước _ cư sĩ Tề Tố Bình mời tôi đến Khánh Vân tham quan, bà ta ở nơi đó xây dựng chùa Hải Đảo Kim Sơn. Khi tôi đến xem vẫn chưa hoàn chỉnh. Lãnh đạo ở đó rất hoan nghênh chúng tôi đến tham quan, ngày thứ hai cùng tôi đi xem căn cứ nuôi vịt, quy mô rất lớn, dẫn tôi đi xem. Trong đó có địa vị cũng tương đối cao, lãnh đạo của căn cứ này đi tham quan cùng tôi. Tôi thấy đàn vịt nhỏ, họ bắt một con để lên tay tôi, lớn bằng bàn tay tôi, dài như vậy, vịt con dài như vậy. Họ hỏi tôi, họ nói: Pháp sư thầy xem con vịt này sinh ra được mấy ngày rồi? Tôi đoán ít nhất từ một tuần đến mười ngày, bảy ngày đến mười ngày nó mới có thể lớn như vậy. Họ nói: mới sanh hôm qua, tôi ngẩn người, mới sanh hôm qua, hôm nay đã lớn như vậy.

Vịt này lớn lên bán ra thị trường, tổng cộng bao nhiêu ngày? Hai tuần. Trước đây ở nông thôn tôi đã từng nuôi vịt, khi vịt lớn đi bán, thời gian bao lâu? Gần nửa năm. Sao bây giờ hai tuần là có thể bán? Chúng ăn những gì? Toàn là phân bón hóa học, chất kích thích, làm cho chúng phình ra, những thứ này có thể ăn được sao? Họ nói với tôi, một phần ba vịt nướng Bắc Kinh là chỗ họ cung cấp. Tôi quay lại nói với những người cùng đi: không được ăn trứng vịt nữa. Đừng nói không được ăn thịt vịt, trứng vịt cũng không được ăn, vì sao vậy? Chúng không bình thường! Nên người hiện nay mắc rất nhiều bệnh lạ, bệnh từ đâu đến? Cổ nhân nói rất hay: “bệnh vào từ miệng”.

Tôi nghe các bạn đồng tu Đài Loan nói hiện nay nuôi heo, sáu tuần heo đã bị bán đi để giết, đã lớn rồi. Trước đây phải nuôi mười tháng đến một năm, chúng mới có thể lớn được như vậy, bây giờ sáu tuần đã lớn như vậy rồi. Như gà, vịt hai ba tuần là được bán, cho nên hiện nay không thể ăn. Tôi theo thầy Phương nhiều năm, sau khi thầy qua đời tôi thường đến nhà Thầy thăm sư mẫu. Có một lần tôi hỏi bà, tôi nói: sư mẫu, bà nghĩ thử xem, hiện nay quý vị ăn những loại thịt này, như thịt heo, thịt gà với bốn năm mươi năm trước quý vị ăn những thứ đó, mùi vị giống nhau hay không? Bà ta suy nghĩ khoảng năm sáu phút sau đó nói với tôi, không giống nhau. Thật vậy, chẳng những ăn thịt không giống nhau, chúng ta ăn gạo và rau tươi cũng không giống nhau.

Trước đây rau rất thơm, mùi vị tươi ngon, bây giờ không còn. Chúng ta từ nhỏ đã ăn nấm, hương vị của nấm ở xa cũng ngửi được, mùi thơm thật sự, hiện nay không còn. Bây giờ ăn cũng không có mùi vị, chúng lớn rất nhanh, rất đẹp nhưng không có mùi vị. Điều này có liên quan đến tu thiện nhiều hay ít, có liên quan gì? Nhân tâm người xưa rất lương thiện, ảnh hưởng đến động vật lương thiện, thực vật cũng lương thiện. Lương thiện, nó sẽ sinh trưởng một cách bình thường, cho nên nó có năng lượng bình thường, nó có mùi vị bình thường, hiện nay hoàn toàn là phản thường!

Thường là gì? Người xưa nói ngũ thường. Thường đạo, không thể thay đổi, vĩnh hằng không thể thay đổi. Năm chữ, nhân _ nhân ái, nghĩa _ nghĩa là y theo đạo lý và tôn trọng quy luật, việc gì cũng đều hợp tình, hợp lý, hợp pháp. Lễ phép, lễ phép giữa người và người không thể mất, lễ mất đi con người sẽ loạn. Trật tự trong nhà sẽ loạn, trật tự xã hội cũng loạn, không còn lễ. Trí _ trí là lý trí, không thể dùng tình cảm, phải dùng lý trí. Đối nhân xử thế không nên dùng tình đối đãi nên dùng trí đối đãi. Sau cùng là tín, nhân nghĩa lễ trí tín. Trong Tả Truyện nói: “nhân khí thường tắc yêu hưng”, câu này nói gì? Người nếu đánh mất ngũ thường, cũng chính là bất nhân, bất nghĩa, vô lễ, vô trí, bất tín, người này không phải là người. Là gì? Là yêu ma quỷ quái. Yêu ma quỷ quái bất nhân, bất nghĩa, vô lễ, vô trí, bất tín, họ không còn là người nữa. Vì thế nhà không giống nhà, xã hội không như xã hội, đất nước không ra đất nước, thế giới không thành thế giới.

Ngũ luân, ngũ thường, tứ duy, bát đức là thiện. Thiện chẳng thể không tu, hôm nay người khác không tu thiện, tự mình tu thiện, vì sao vậy? Vì trong cộng nghiệp có biệt nghiệp, thiện nhân kết thiện nghiệp, ác nhân chiêu ác báo, sao có thể không làm? Làm sao có thể không làm? Sanh ở xã hội này, không đọc sách thánh hiền, không biết được tiêu chuẩn thiện ác nên sách thánh hiền vẫn phải đọc. Tối thiểu nhất là Đệ Tử Quy, tiêu chuẩn thiện thế gian. Thập thiện nghiệp là tiêu chuẩn pháp thế xuất thế. Thái Thượng Cảm Ứng Thiên là tiêu chuẩn nhân quả. Ba phần này là ba cái gốc của Nho Thích Đạo, không thể không học. Nỗ lực học tập chính là tu thiện, trì giới. Ba thứ này là cơ sở giới luật Phật pháp, căn bản giới luật.

Ngày nay học Phật, giới luật rất lỏng lẻo, do nguyên nhân gì? Không học ba gốc này nên giới luật này là giả, không phải thật.

NẾU CHÚNG TA LẤY THIỆN TÂM ĐỐI ĐÃI CHÍNH MÌNH, PHẢI LẤY THIỆN TÂM ĐỐI NGƯỜI, PHẢI LẤY THIỆN TÂM ĐỐI VỚI TẤT CẢ CHÚNG SANH. THẾ GIỚI TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC HOAN NGHÊNH HẠNG NGƯỜI NÀY.

BẤT NHÂN, BẤT NGHĨA, VÔ LỄ, VÔ TRÍ, BẤT TÍN. NHỮNG NGƯỜI NÀY MỘT NGÀY NIỆM MƯỜI VẠN CÂU PHẬT HIỆU CŨNG KHÔNG THỂ VÃNG SANH, NGUYÊN NHÂN GÌ? VÌ HỌ KHÔNG PHẢI THIỆN NHÂN, LÀM RA VẺ BÊN NGOÀI LÀ GIẢ THIỆN NHÂN, NGỤY THIỆN NHÂN. HẠNG NGƯỜI NÀY KHÔNG THỂ VÃNG SANH.

CHÚNG TA NHẤT ĐỊNH PHẢI NHỚ, NẾU MÌNH HỌC NGỤY THIỆN, THẾ GIỚI CỰC LẠC KHÔNG CÓ PHẦN, NHẤT ĐỊNH PHẢI CHÂN THIỆN.

A DI ĐÀ PHẬT
Trích dẫn từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
Tập 410
Chủ giảng: Tịnh Không Pháp Sư
Hoan nghênh chia sẻ sao chép copy, lưu thông Pháp Bảo công đức vô lượng!

Dau khổ lớn nhất không phải là thiếu thốn, mà là cái tâm không biết dừng.Khi lòng tham không dừng, con người sẽ luôn thấ...
03/08/2026

Dau khổ lớn nhất không phải là thiếu thốn, mà là cái tâm không biết dừng.
Khi lòng tham không dừng, con người sẽ luôn thấy chưa đủ.
Khi sự so sánh không dừng, con người sẽ luôn thấy mình thua kém.
Khi lo âu không dừng, cuộc đời yên đến đâu cũng không thấy yên.
Và điều đáng thương nhất là rất nhiều người không nhận ra họ đang tự làm khổ mình bằng chính tâm trí của mình mỗi ngày.
Một câu nói của ai đó có thể chỉ tồn tại vài giây, nhưng họ giữ trong lòng vài năm.
Một chuyện đã qua rất lâu, nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn tiếp tục đau như mới xảy ra hôm qua.
Có những nỗi buồn không còn nằm ở sự việc nữa, nó nằm ở việc con người không chịu buông sự việc đó ra khỏi tâm mình.

Vậy nên học cách sống đơn giản, thật ra là học cách thôi giữ quá nhiều.

* Đừng giữ mọi lời khó nghe trong tim.
* Đừng giữ mãi những điều không thể thay đổi.
* Đừng ôm tất cả trách nhiệm của thế giới lên vai mình.

* Đừng bắt bản thân phải hoàn hảo mới xúng đáng được yêu thương.
Một cái cây không chết vì mùa thu, nó sống được vì biết buông lá đúng lúc. Con người cũng vậy.
* Có những mối quan hệ chỉ cần cố thêm một chút là thành tổn thương.
* Có những cuộc tranh cãi thắng rồi nhưng mất nhau luôn.
* Có những áp lực mang quá lâu tới mức quên mất cảm giác nhẹ lòng là gì.

Đôi khi trưởng thành không nằm ở việc mình có thêm bao nhiêu, mà ở việc mình dám bỏ xuống bao nhiêu thứ không còn cần thiết nữa:

* Bỏ bớt sự hơn thua.
* Bỏ bớt nhu cầu phải được tất cả mọi người yêu quý.
* Bỏ bớt thói quen tự hành hạ mình bằng suy nghĩ tiêu cực.
* Bỏ bớt những cuộc sống giả tạo chỉ để chứng minh điều gì đó với người khác.
Khi bỏ xuống được những thứ ấy, con người bắt đầu thở sâu hơn.

Tôi nghĩ nhiều người đang rất mệt, nhưng họ không dám thừa nhận điều đó. Và nếu hôm nay bạn vẫn còn nghe được những lời này, vẫn còn cơ hội ngồi lại với chính mình, thì chưa có gì là quá muộn cả.

Bạn vẫn có thể bắt đầu lại từ những điều rất nhỏ:

* Nói chậm hơn một chút.
* Ôm người thân lâu hơn một chút.
* Bớt nhìn vào điện thoại.
* Ra ngoài nhìn bầu trời nhiều hơn.
* Ăn một bữa cơm mà không vội.
* Ngủ sớm hơn.
* Tha thứ cho mình nhiều hơn.

Đừng để cuộc đời đi qua trong khi tâm mình lúc nào cũng ở một nơi khác.

Address

Thanh Hoá
Thanh Hóa
0024

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nam Mô A Di Đà Phật posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share