14/08/2026
Khói Trầm Trên Sóng Cuộn !!!
Người đi tìm đạo, chân giẫm trên sỏi đá mà lòng vẫn mơ màng một cõi tịnh yên. Họ ngỡ mình đã vượt thoát dòng mê, nhưng lại âm thầm sa chân vào một chiếc bẫy vô hình lấp lánh, nỗi khát khao đón nhận niềm vui và sự trốn chạy ngậm ngùi trước giông bão. Khi hoa nở nụ cười, lòng họ xao động theo hương sắc; khi lá rụng úa vàng, tâm họ lại chìm vào bóng tối tịch liêu.
Thế sự như dòng nước trôi, hạnh phúc và khổ đau chỉ là những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. Việc không thể dung chứa cả hai với một tâm thế thản nhiên, tự tại, chính là vết rạn kín đáo trên chiếc bình ngọc của người tu sĩ.
Đạo vốn không nằm ở nơi trốn khổ tìm vui, mà ở ngay nụ cười điềm tĩnh trước vạn biến.
Chừng nào người hành giả còn nâng niu chén mật hạnh phúc mà oán ghét chén đắng khổ đau, thì chừng đó, họ vẫn chỉ là kẻ lữ hành bị dẫn dắt bởi ảo ảnh của bản ngã. Đó là thứ chướng ngại tinh vi nhất, một "tệ nạn" ẩn mình níu giữ bước chân người về miền tỉnh thức. Chỉ khi biết nhìn niềm vui như mây bay, xem nỗi buồn như gió thoảng, đón nhận hết thảy đều bằng một cái nhìn bao dung và bình lặng, lúc ấy, đóa sen chân thật mới thực sự bừng nở giữa lòng nhân thế.
Lobsang phelgyal