04/04/2025
Cuối cùng rồi ai cũng phải học cách bước tiếp…
Không phải vì đã quên, mà vì không thể cứ mãi sống cùng quá khứ.
Quên – thật ra không phải là không nhớ.
Chỉ là ta học cách không nhắc lại, không để nó nhấn chìm tâm trí mình thêm nữa.
Vì đến một lúc, ta buộc phải tiếp tục,
Dù trong lòng vẫn còn vương lại những cái tên cũ, những kỷ niệm tưởng đã ngủ yên.
Nhưng rồi… đâu đó phía trước, có thể ta sẽ gặp một người khiến mình chẳng cần cố quên hay cố nhớ – chỉ đơn giản là được sống, được yêu lại, một cách nhẹ nhàng hơn.
Có những buổi sáng tỉnh dậy…
Không buồn, cũng chẳng vui.
Chỉ thấy lòng trống hoác, như thể tất cả cảm xúc từng có đã bị ai đó lấy đi hết, chẳng để lại gì.
Không còn đau. Nhưng cũng không còn thiết tha.
Chỉ muốn yên lặng một mình, ngồi thật lâu trong khoảng không vô định ấy…
Thật kỳ lạ, khi người ta đau đủ lâu, hụt hẫng đủ sâu, lại thấy thanh thản trong sự trống rỗng.
Vì ít ra, khi chẳng còn ai để mất, chẳng còn gì để bám víu, cũng chẳng còn ai đủ sức làm ta tổn thương nữa – thì đó cũng là một dạng tự do.
Rồi ta bước vào một giai đoạn khác của đời mình.
Không còn phải tranh cãi đúng sai.
Không còn bận lòng vì ai đó quên lời đã hứa.
Chỉ đơn giản là mỉm cười cho qua, rồi tự nhủ: “Chuyện đó… cũng không còn quan trọng nữa.”
Vì đến cuối cùng, thứ quý giá nhất không phải là tình yêu ai trao cho ta,
Mà là sự bình yên mà ta tự tìm được trong lòng mình.
Đó là lúc ta không còn để người khác định nghĩa cảm xúc của mình nữa.
Không ai có quyền làm ta đau – nếu ta không cho phép.
Và bạn biết không…
Đó không phải là sự bất cần.
Mà là một dạng trưởng thành rất yên lặng.
Một dạng yêu chính mình… không ồn ào, nhưng vững vàng.