Hallo, der Rosenbusch ist hoffen

Hallo, der Rosenbusch ist hoffen Here, I will write stories, write things that I have seen and felt. Simply writing will make you and

03/11/2021

[BÀI VIẾT CUỐI]
_
Xin chào mọi người, mình là Hallo, der Rosenbusch ist hoffen đây. Quãng thời gian gần 3 năm có mặt trên đời của mình, mình được viết, được chia sẻ dù tồn tại cả những thứ cảm xúc xấu xí nhất, tiêu cực nhất, hay những niềm vui, thú hạnh phúc,... thì các bạn vẫn ở đây, vẫn đồng hành cùng Hallo, der Rosenbusch ist hoffen. Mình chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều, từ tận đáy lòng.

Nghĩ lại về mục tiêu ban đầu thành lập Hallo, der Rosenbusch ist hoffen, nghĩ về cả chặng đường chẳng ngắn mà cũng chẳng dài vừa qua, đã đến lúc mình dừng lại. Mình không còn sự kết nối ở chốn này, đơn giản là vậy. Nó không phải là cảm xúc ghét bỏ, chán nản, chỉ là mình không còn muốn những điều trong trí óc, trong con người mình hiện hữu ở Hallo, der Rosenbusch ist hoffen.

Sau 24h, mình không khóa page mà chỉ rời khỏi vai trò trên trang, page sẽ trở thành một nơi không có chủ nhân, chỉ còn là nơi gìn giữ lại những điều đã cũ, những thứ đã từng chảy trôi, đi cùng ngày, cùng tháng của mình mà thôi.

Lời cuối cùng, cảm ơn mọi người rất nhiều!

not a diary.tớ nghĩ rằng, chưa khóc thật to thì chưa giải tỏa được. cũng lẽ đó, cuối ngày hôm nay tớ không ổn tẹo nào, n...
04/09/2021

not a diary.

tớ nghĩ rằng, chưa khóc thật to thì chưa giải tỏa được. cũng lẽ đó, cuối ngày hôm nay tớ không ổn tẹo nào, nước mắt cũng trực trào ra ngoài nhưng lại được nén vào trong. tớ sợ tối nay khóc mắt sẽ sưng, và mai trên sân khấu sẽ không xinh đẹp.

lúc rời trường về nhà, trong tớ rất khó chịu, tớ suy nghĩ về mọi điều đang làm và tự hỏi: ủa, rồi bản thân làm những điều đó vì cái gì? tớ không trả lời được và dường như, tớ lại bắt đầu sự sợ hãi hồi xưa rồi. tớ vô hồn đến vậy, phải không?

tớ không sống với ba mẹ từ nhỏ, tớ ở với ông bà. nay mẹ đến mang cho tớ hộp ruốc to mẹ làm, tớ yêu và thương mẹ nhiều lắm nhưng người như tớ mà, đâu dễ dàng gì về mấy cái chuyện thể hiện tình cảm, những cái ôm, nụ hôn, nói lời cảm ơn tới mẹ. tớ thì tệ và những cảm xúc của tớ chỉ toàn gói gém ở những nơi đâu đâu, ở mhigfon_, ở Hallo, der Rosenbusch ist hoffen thôi. vào ngồi ăn bữa cơm, một bộ phim từ thời xưa, kèm với tình thương của mẹ để lại, mắt tớ ngấn nước. rốt cuộc, tớ tồn tại đến giờ, tớ sống đến giờ, tớ cố gắng từng ngày vì cái gì nào? à, vì gia đình, vì tình yêu, sự chăm sóc, quan tâm của mọi người từ nhỏ tới giờ. cũng vì để chứng minh cho khẳng định chắc nịch với mẹ và cậu, rằng tớ đây, tớ không bao giờ nghĩ quẩn, nghĩ đến việc tự tử vì những điều đó đều ngu xuẩn, mà tớ lại là một người thông minh!

ngồi nghe webinar một lúc tớ lại hỏi: rồi sao tớ phải làm điều này, sao tớ cứ phải làm bản thân lăn lộn suốt ngày? tớ rời phòng và cuộc gọi của thầy gọi đến, tớ lại suýt khóc ngay sau đó. thầy bảo, thầy thấy tớ để avt đen, thầy sợ tớ gặp chuyện gì rồi suy nghĩ lệch lạc. cảm ơn thầy rất nhiều vì sự quý mến dành cho tớ, là lá chắn, là tấm khiên chở che cho tớ trong suốt những năm học cấp 3, tớ biết ơn thầy vô cùng.

rồi ngay sau khi tớ soạn mấy dòng này, là nước mắt nhòe hết tay áo, đầu gối rồi. ôi trời, sáng mai tớ sẽ nói sao với cặp mắt sưng đây. tớ ấy mà, những thứ trong đầu tớ ấy mà, nó đấu tranh suốt ngày, lộn xộn, rối rem, không lối thoát. cái bản chất của tớ sinh ra đã mang vẻ đượm buồn nào đó rồi, tớ đã cố gắng cười, nở một nụ cười thật tươi, thật tươi để nhận lại toàn sự đánh giá hm ỉu xìu, buồn bã thế,... không phải rằng tớ đã cố gắng sao, không phải rằng mọi người nên công nhận sự cười của tớ sao?

khai giảng cuối cấp, tớ vinh dự được đứng trên sân khấu với vai trò dẫn chương trình thay vì các bạn phải ngồi qua màn hình xem online. tớ đã làm trọn tất cả, và sẽ là lần cuối tớ xuất hiện ở đó, ở chính sân khấu đó. vì tớ, là tớ đây này, tớ muốn sống cuộc sống chỉ riêng tớ thôi, tớ không cần ai cả.

Cho tớ ngoi lên đây hít thở một chút nhé!Ai đó hãy nói cho tớ nghe lý do các cậu vẫn còn sống, còn đang tồn tại; và động...
18/08/2021

Cho tớ ngoi lên đây hít thở một chút nhé!

Ai đó hãy nói cho tớ nghe lý do các cậu vẫn còn sống, còn đang tồn tại; và động lực nào khiến các cậu vẫn bước tiếp đến tận ngày hôm nay đi: https://forms.gle/fRR7yWsQBqG1dSsC7

Không biết cụ thể lý do là gì, nhưng phải nói, rằng các cậu cũng rất cừ!

Mấy ngày nay tớ lại trôi nổi ở mấy thứ cảm giác sao sao ấy, buồn không ra buồn, rối không ra rối, mà chúng cứ lẫn lộn, lên xuống thất thường khiến tớ chẳng biết đối mặt, xử lý thế nào cho thỏa. Tớ luôn bị ngộp trong những nghĩ suy vụn vặt như vậy. Có đêm học muộn, tớ mệt với tất cả mọi thứ, song hành cũng màn đêm tĩnh mịch cũng chỉ có duy nhất tớ - một con nhỏ với ánh đèn vàng, cuộn tròn người trên ghế và cứ thế khóc ngon lành. Tớ, tớ chẳng phải đã rất đuối sao? Tại sao tớ luôn đặt bản thân đi trên những con đường gập ghềnh, chông g*i nhỉ? Tại sao tớ không để bản thân vô lo vô ưu như những bạn khác, sống một cuộc sống bình thường, thoải mái và nhẹ nhàng biết bao. Vậy nên, tớ rất ghen tỵ với các cậu từ tận đáy lòng.

Những thứ, những điều đang hiện hữu ở tớ, đối với bản thân tớ thì nó cũng bình thường biết bao, hơn nữa còn có thể chuyển thành những gánh nặng, những áp lực vô hình. Không có ai ở bên, cũng chẳng muốn ai nên tớ vẫn cứ mãi nhỏ bé, yếu đuối, đơn độc như vậy. Phải chăng, cuộc đời vốn đã an bài như vậy?

Tớ chỉ có duy nhất một cách là viết, viết thật nhiều để giải tỏa mọi thứ trong đầu, mọi cảm xúc,... Viết, cũng là một nghệ thuật trị liệu mà. Thật may rằng, tớ cũng có sự kết nối với những con chữ để mà có thể giải tỏa một phần con nhỏ bên trong.

Chúc các cậu một tuần vui vẻ và đừng bỏ cuộc với bất cứ thứ gì các cậu muốn nhé! Hi.

Đợi trời sáng, khi mà mặt trời đã nhô lên và đủ làm con người ta cảm thấy ấm áp, chói chang. T...
01/08/2021

Đợi trời sáng, khi mà mặt trời đã nhô lên và đủ làm con người ta cảm thấy ấm áp, chói chang. Tớ sẽ viết một thứ gì đó trong tâm trí, những gì tớ nghĩ và cảm nhận trong thời gian vừa qua - thời gian mà tớ ngừng viết để rồi mọi thấu cảm đều phai mờ đi. Nhưng điều tớ muốn là ghim tất cả lại ở một nơi, để khi tớ quay trở về, tớ biết rõ, tớ hiểu được tớ lúc đó ra sao, như thế nào. Điều đó chỉ đơn giản, tớ yêu những hoài niệm và không muốn đánh mất chúng.

Ngôn từ, văn phong của tớ hình như đã dần mất đi sự hợp tình hợp lý, nhuần nhuyễn của chúng rồi, tớ đã tự huỷ hại chúng, và giờ đây tớ sẽ cố, cố gắng để giữ chúng lại bên tớ lâu thật lâu. Chỉ có chúng mới giúp tớ cảm thấy ổn hơn khi tớ một mình và ngột thở trong mớ suy nghĩ ngổn ngang này.

2:22am. Tớ mong hôm nay là một ngày nắng!

https://forms.gle/KNNf1awfZAtFiPTn7 -Mọi người có thấy thời gian trôi qua thật nhanh không?Nếu mà vẫn ở độ tuổi trẻ con,...
19/07/2021

https://forms.gle/KNNf1awfZAtFiPTn7
-
Mọi người có thấy thời gian trôi qua thật nhanh không?

Nếu mà vẫn ở độ tuổi trẻ con, hồn nhiên, ngây ngô, tớ hay hỏi: "Tại sao thời gian trôi chậm vậy ạ? Chỉ ước thời gian đi thật nhanh, thật nhanh, để con mau lớn!" Lúc đó đối với tớ, 24 giờ dài như hàng vạn thế kỉ ấy, tớ có thể nghịch đủ trò, học đủ thứ, chạy nhảy tung tăng mà mãi cũng chẳng hết ngày. Nhưng bây giờ lại khác. Tớ không nói rằng tớ đã trưởng thành đâu, cơ mà tớ đã lớn hơn, lớn hơn con bé của những ngày hôm qua, và tớ biết trân quý thời gian, tớ sợ nó vụt trôi đi mất trong tức khắc, tớ thấy nó thật nhanh, nhanh đến mức chẳng thể thở nổi. Các cậu thử vắt tay lên trán rồi tự hỏi: Một ngày (24 giờ) cậu đã làm được những gì, đã hoàn thành được đủ cả những mục tiêu mà cậu đặt ra không?

Những ngày vừa qua tớ sống bằng những bản kế hoạch ngày giờ cụ thể để tiện quan sát tiến độ. Rồi tớ mới thấy, eo, ai có thể cho tớ xin thêm thời gian vào 24 giờ của tớ không, quá ít ỏi để cho tớ làm việc, học tập. Chỉ khi phân bổ thời gian, tớ mới thấy mình quá chừng nghèo, nghèo lắm, còn tỷ thứ tớ muốn đưa vào trong ngày nhưng nghèo, không còn chỗ trống nữa rồi.

Tớ nhớ về những ngày tháng lăn lộn mà chẳng phải vướng bận mọi thứ như bây giờ. Tớ nhớ con bé tóc ngắn một mình ngồi chuyến tàu 3 tiếng lên Hà Nội, chạy ngược chạy xuôi cả tòa TTTM; nhớ con bé nhỏ tuổi nhất ở Youth Leader Camp 2030 ngồi trong vòng tròn lớn có các anh chị xung quanh mà thuyết trình về dự án, ý tưởng của mình; tớ nhớ cả con bé mặc trời mưa dầm, đầu đội trần chạy quanh Thư viện Thành phố để lo cho SSC; buổi tối phỏng vấn học bổng UWC và câu chuyện về giá trị đồng tiền, về châu Phi cùng anh Tùng (alumni); nhớ cả khoảnh khắc tớ đỗ học bổng của toronto qua thông báo từ mẹ, qua lời chúc mừng hết sức ngọt ngào ấy;... Tớ nhớ, tớ hết tất cả về hình ảnh hồi xưa, táo bạo, ngạo mạn, lì lợm, ngang ngược và chai lì làm sao, để rồi giờ đây ngồi một góc để lặng đi, để biết rằng trân trọng những khoảnh khắc đó biết nhường nào. Mọi người vẫn hay thường tự hào về mọi người ngày hôm nay, còn tớ thì không hề, thậm chí còn chán ghét ấy chứ. Tớ chẳng làm được gì tốt hơn ngày hôm qua, tớ ghen tỵ với một bản thân ở quá khứ, tớ hiện tại chỉ phí hoài thời gian!

Tớ bộn bề quá, tớ bị chảy trôi trong vòng xoáy giữa những thứ là học tập, công việc, cuộc sống thường nhật, xã hội. Vậy nên, tớ ở đây trên bài viết này, hy vọng các cậu biết trân trọng thời gian, sống, làm việc và học tập có kế hoạch cụ thể để thấu rõ hơn một ngày của cậu có đủ không. Nếu không đủ, hãy làm sao cho đủ. Còn nếu đủ, thì chúc mừng, cậu chính là một người tài trong lòng tớ!

Dù có thế nào đi chăng nữa thì chúng mình cũng đã cố gắng hết sức rồi, phải không nào?

Address

South Africa
Queenstown

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hallo, der Rosenbusch ist hoffen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share