09/18/2026
Bán hàng gần 7 năm, đến hôm nay mình mới được nghe những lời thật lòng từ người chồng “tào khang” – người đã chứng kiến gần như trọn vẹn hành trình này của mình từ những ngày đầu tiên.
Ngày mới bắt đầu, mình chỉ nói với chồng rằng muốn gửi hàng Mỹ về Việt Nam cho ba mẹ bán, kiếm thêm chút thu nhập.
Anh cũng lo đủ thứ: Việt Nam giờ hàng Mỹ bán đầy, lời lãi được bao nhiêu, lấy đâu thời gian đi mua hàng rồi shipping… Nhưng cuối cùng vẫn chiều vợ.
Những ngày đầu hàng ít lắm, mỗi tháng chỉ vài thùng. Chỗ shipping lại xa nhà nên chồng thường chở mình và con nhỏ đi gửi hàng.
Rồi một năm, hai năm…
Từ vài thùng thành đầy xe. Có hôm hàng nhiều tới mức không đủ chỗ phải để lại bớt. Con cái cũng từ một đứa thành hai đứa, mỗi lần đi gửi hàng là cả nhà bồng bế nhau trên một chiếc xe đầy hàng.
Mình thì vui vì thấy công việc lớn dần.
Nhưng chắc trong mắt chồng, anh chỉ thấy vợ ngày càng cực hơn.
Ban ngày đi làm công ty, tối về lo hàng, ôm điện thoại làm việc với Việt Nam, có hôm thức tới khuya. Còn anh thì lái xe, khiêng hàng, kẹt xe, phụ vợ đủ thứ mà chẳng thấy tiền lời đâu.
Thời gian đầu, tiền lương của mình cứ nhận về rồi lại mang đi mua hàng gần hết.
Sau đó chồng quyết định đưa cho mình hẳn $25,000 làm vốn, để mình kinh doanh riêng và không phải động tới tài khoản gia đình nữa.
Vậy mà mất gần 3 năm mình mới hoàn lại hết số vốn đó.
Ba năm gần như chẳng có đồng lời đáng kể nào đem về nhà.
Và cũng từ đó, chồng bắt đầu nản.
Anh thấy vợ quá vất vả, mất thời gian, mất sức khỏe, nhà cửa con cái cũng bị ảnh hưởng. Có một khoảng thời gian, cứ nhắc tới business của mình là hai vợ chồng lại mâu thuẫn.
Anh muốn mình nghỉ.
Còn mình thì nhất quyết không chịu.
Bây giờ nghĩ lại, mình hiểu anh cũng có cái lý của anh.
Sống ở Mỹ, mọi chi phí đều là tiền đô nhưng bán hàng về Việt Nam lợi nhuận thật sự rất ít. Một món lời vài đô đã phải cạnh tranh đủ kiểu.
Từ lúc khách hỏi, tìm hàng, đi mua, kiểm hàng, đóng hàng, gửi hàng, theo dõi hàng bay, hàng về Việt Nam rồi ship trong nước… có khi cả tháng mới kết thúc một đơn.
Chưa kể hàng trễ, hàng móp, bill khác nhau, khách nghi ngờ hàng thật hàng giả… đủ thứ chuyện phải giải quyết.
Nhiều khi mình nghĩ, làm nails 30 phút ở Mỹ có thể kiếm hơn $20. Tiền tip một khách đôi khi còn bằng tiền lời mấy hộp vitamin. Còn mình đi làm công ty, chỉ một giờ lương thôi cũng có khi đã bằng tiền lời của vài hộp vitamin rồi.
Nếu chỉ nhìn bằng con số thì đúng là rất khó hiểu vì sao mình lại bỏ nhiều thời gian và công sức đến vậy cho một việc lời chẳng bao nhiêu.
Vậy mà mình vẫn làm.
Chắc vì mình mê kinh doanh thật.
Mình từng nói với chị gái và bạn thân rằng không biết mình có bị “bệnh mê kinh doanh” không.
Mình không phải kiểu mê tiền.
Mình chỉ mê cảm giác nghĩ ra một việc gì đó rồi tìm cách làm nó thành hiện thực.
Thấy ai kinh doanh cái gì hay là mình tò mò muốn học. Có những đêm nằm nghĩ kế hoạch đến không ngủ được.
Có lần mình thật sự quyết định nghỉ bán hàng Mỹ.
Mình thông báo với khách, nghĩ thôi chắc đến đây là đủ.
Nhưng rồi khách buồn, người năn nỉ bán tiếp, người lại bày cho mình đủ cách để tiếp tục.
Và lạ nhất là chính mình lúc đó cũng buồn kinh khủng.
Cảm giác giống như thất tình.
Như thể mình vừa mất đi một phần rất quen thuộc trong cuộc sống.
Vậy là lại tiếp tục.
Dù có những lúc không ủng hộ, cuối cùng chồng vẫn giúp mình. Gia đình chồng cũng giúp chăm con, lo nhà cửa, cơm nước để mình có thời gian chạy theo cái đam mê này.
Đến bây giờ mình vẫn tự đi mua hàng, kiểm hàng, đóng hàng rồi gửi về Việt Nam.
Mình từng nhờ người khác đi Costco mua giúp và trả gần nửa lợi nhuận của mình, nhưng chỉ một thời gian họ cũng lắc đầu vì quá mất thời gian so với số tiền kiếm được.
Thế nên cuối cùng mình vẫn tự làm.
Người ngoài nhìn vào sẽ thấy:
“Vất vả vậy có đáng không?”
Còn mình thì chỉ nghĩ đơn giản:
Mình vẫn còn vui khi làm nó.
Vậy là đủ.
Gần 7 năm, business này chưa làm mình giàu.
Nhưng nó cho mình rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều bài học và cũng giúp mình nhìn rõ hơn những người đã âm thầm ở bên mình.
Đặc biệt là người chồng từng nhiều lần muốn mình nghỉ, từng mệt mỏi vì cái business này… nhưng cuối cùng vẫn là người chở mình đi gửi những thùng hàng đầu tiên và vẫn giúp mình cho tới tận hôm nay.
Có thể anh chưa bao giờ thật sự hiểu vì sao mình lại mê kinh doanh đến vậy.
Nhưng gần 7 năm rồi, anh vẫn ở đó.
Với mình, như vậy đã là một sự đồng hành rất lớn. ❤️
Chỉ mong mình có đủ sức khỏe để tiếp tục với điều mình yêu thích, và cũng đủ trưởng thành để biết cân bằng hơn giữa đam mê và gia đình.
Để ngọn lửa ấy vẫn cháy thật lâu….